Nguyện cầu Chính pháp trường tồn

0
562
PGO -

Hỡi ôi…Pháp nhược ma cường.

Quặn lòng đau rướm lệ!

Xót xa hàng Thích tử, cam làm quyến thuộc Ma vương.

Bỏ địa vị Chúng Trung Tôn, là thầy của trời người ba cõi.

Kinh Phật chẳng màng, đói Pháp chi chạy theo phường Ngũ Ấm Ma!

Tà kiến, u mê, Tục ngồi trên làm thầy giảng đạo.

Tăng, lắm kẻ quàng xiên đầu sư Lý Tứ.

Ni, học đòi Chơn Tín Toàn bỏ đạo Mâu Ni.

Đầu tròn áo vuông dễ đâu được làm Thích Tử.

Giới Định chẳng màng phá kiến chúng sanh.

Mang thân cùng tử lang thang, nào hay Minh Châu chéo áo.

Sao chẳng thẹn lòng, học đòi cư sĩ Chúng ma.

Lẽ nào giới luật Tỳ Kheo, thấp hơn phường du sĩ.

Chẳng đoái uy đức Tăng Già, làm nhục chí trượng phu!

Nào phải Tịnh Danh, Thắng Man tái thế.

Hay ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ hiện thân.

Dù đại Bồ Tát như Văn Thù cũng phải khuôn phò giới đức Thanh Văn.

Biểu Tướng Tỳ Kheo vốn dĩ làm thầy mô phạm.

Có đâu!

Bọn Ngũ Ấm Ma bày trò dị hoặc.

Kinh điển không tường, muốn nấu cát thành cơm!

Tam giới xưng tôn còn ai hơn Từ Phụ?

Sao nỡ lòng nào mặc Chánh Pháp suy vi !

Đã khoác huỳnh y, học theo ngoại đạo.

Lợi sanh là gì, truyền bá tà tông.

Nước mắt lưng tròng xót xa quá đỗi.

Mạt pháp, loạn rồi..! Tín chúng bơ vơ.

Kính lạy Thánh Hiền xin đừng ẩn diệt.

Chúng sanh Mạt Pháp kém phước Ma cường.

Ngũ dục thịnh hành không còn ánh sáng.

Xin hãy thương xót, thường trụ thế gian !

Kính lạy Tăng Già, hiển hưng Chánh Pháp

Xin làm rạng rỡ chân lý duyên sanh.

Thấu rõ sắc không Tồi Tà Phụ Chánh.

Duy trì mạng mạch Chánh Pháp dài lâu.

Đừng bỏ chúng sanh trong đêm tăm tối.

Các bậc xuất trần xin hãy đoái thương.

Chúng sanh bơ vơ như con lạc mẹ.

Sữa pháp ngọt ngào kính nguyện truyền trao.

Nhìn cảnh đảo điên tuôn trào nước mắt.

Chánh Pháp về đâu, Thích tử lạc đường!

Hộ Pháp Chư Thiên mười phương ba cõi

Các dòng truyền thừa, con khẩn thiết xin.

Xin hãy giữ gìn gia tài Pháp Bảo.

Đừng để mặt trời vụt tắt không trung.

Nếu con có thể xả thân vì đạo.

Xin nguyện sẵn sàng để Phật Pháp hưng.

Cúi xin giữ gìn ba ngôi Tam Bảo

Đừng để chúng sanh lạc lối lầm đường.

Chỉ Giới Định Tuệ con đường giải thoát.

Sao chẳng nương về, sanh tử trầm luân?

Điều Ngự Tử.