Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 90

0
965
PGO -

Bản tin lúc mười tám giờ

Hai bẩy, tháng bảy, sững sờ người nghe:

“Mười một ca nữa đó tề” (!)

Tổng “bốn ba mốt”, không hề nói sai!

 

Không giờ, giãn cách ngày mai

Nếu không cẩn thận, sẽ hoài truy nguyên,

Hôm qua, mới bốn cái tên

Mà nay “mười một danh liền”-Tính sao?

 

Vẫn chưa thể gọi ”ba đào”

Nhưng nghe số liệu, ai nào thể yên?

Giữ tâm an lạc hành thiền

Để cho tuệ giác thấu miền xa xăm.

 

Đừng nghĩ : Đà Nẵng “điểm, tâm”

Một vệt Móng Cái, nhập xâm Đà thành

Nửa ngàn cây số lênh đênh

Phương tiện chở lậu, dập dềnh nơi nao?

 

“Thần tốc”- Cường độ thật cao

Truy tìm chúng ghé nơi nào, tại sao?

Dọc đường Thiên lý tại sao?

Quốc gia, ”cửa nẻo” như vào khoảng không(!?)

 

Cần “gom” những “địa chỉ hồng”

Chủ xe, tài xế, và “ông chủ chòm”

Khách sạn, nhà nghỉ, những “ hom”…

Cớ sao chứa chấp? Phải “gom”, giải trình!

 

Vô thường, vô ngã, tình hình

Phải truy tận gốc, sự tình mới ra,

Cầm đầu ngoại quốc chỉ là

Một bên đối tác, sau là Việt gian!

 

Thiền ca-Lục bát luận bàn:

Thần tốc, hai chữ, phải làm thật nhanh!

“Lông ngỗng” độc đã rành rành:

Truy tìm dấu vết thật nhanh mới là.

 

Lành thay! Đất Việt chúng ta

Truy tìm lây nhiễm, cũng là trừ nan

Thẳng tay trừng trị Việt gian

Cũng là ngăn dịch, phòng nan lúc này!

 

Phải lần dấu vết từ đây

Quảng Nam-Đà Nẵng, ra ngay biên thuỳ

“Cái nhầm có bé” cũng thì

Tìm ra tung tích những gì bất an!

 

Bỗng dưng bị kém an toàn

Cả nước vào cuộc, trừ nan kịp thời

Đà Nẵng mới phát dịch thôi

Quảng Ninh, xuyên Việt, về nơi Đà thành.

 

Biên Thuỳ Nam-Bắc, rừng xanh

Vượt biên, nhập lậu, phải canh không rời

Vô thường, vô ngã người ơi

Giang sơn, gấm vóc là nơi Tiên-Rồng!

 

Tự hào con Lạc, cháu Hồng

Năm ngàn năm ấy là Rồng với Tiên,

Thiền ca-Lục bát hành thiền

Giang sơn, gấm vóc nằm bên biển đầy.

 

Biển Đông dào dạt đêm ngày

Ru ta khôn lớn, từng ngày ta trông

Giữ yên bờ cõi, non sông

“Tứ trọng ân”ấy- Một lòng thiền ca!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo