Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 75

0
739
PGO -

Khúc thiền ca thứ bẩy lăm

Câu lục bát đã thứ năm ngàn dài,

Liên hương gieo chữ Phật đài

Thiền ca, con chữ, gieo hoài chứa chan.

 

Vô thường-Vô ngã -Niết Bàn

Từ-Bi-Hỷ-Xả: Muôn vàn thiền ca,

Mênh mông vũ trụ bao la

Như Lai tri kiến-Ngộ ra bao đời.

 

Nhân quả-Báo ứng muôn nơi

Tất thảy vạn vật- Cuộc đời chúng sinh,

Buồn đau, chết chóc, chiến tranh

Cũng từ nguồn cội vô minh xưa rày.

 

Hành tinh đã mấy tháng nay

Vệ tinh vũ trụ cho hay: Xanh nhiều,

Cho hay, phải ngẫm bao điều:

Vì sao tai hoạ càng nhiều-Vì sao.

 

Loài người-Sinh vật bậc cao

Tại sao không thể cùng nhau hoà bình,

Phải chăng chưa biết thương mình

Đề cao bản ngã-Vô minh: Cội nguồn.

 

Vô thường cũng chẳng hiểu luôn

Định luật bất biến-Nỗi buồn cực đoan,

Vô thường-Vô ngã-Niết bàn

Tam pháp ấn Phật: Muôn vàn diệu vi.

 

Vô minh không biết Từ-Bi

Hỷ-Xả chẳng biết, ngu si: Cội nguồn!

Ngược dòng, thương trái đất buồn

Bao nhiêu sinh vật, vùi chôn,bao loài?

 

“Bị cáo”-“Bị hại” là ai

Muôn loài tuyệt diệt-Hỏi ai tội đồ?

Trái đất lịch sử sờ sờ

Đang chờ lời đáp bất ngờ “Tiện Nhân”!

 

Chân lý nhân quả xoay vần

Nhân-Duyên-Quả, cũng Thiện-Chân-Mỹ rằng:

Tạo hoá, vũ trụ công bằng

Như Lai tri kiến-Ngộ rằng quy y.

 

Nương dựa tất thảy cũng vì

Bao la vũ trụ -Thật vi diệu này,

Hành tinh cho đến hôm nay

Duy trì sự sống-Sau này ra sao.

 

Tạo hoá là đấng tối cao

Đặt bày khéo léo, cớ sao loài người?

Sửa sai, sám hối kịp thời

Sẽ mong cứu vãn “cuộc đời” hành tinh.

 

“Trái đất là của chúng mình”

Dạy trẻ con hát- Lời bình sao đây,

Rừng xanh thì phá hàng ngày

Ngăn sông, đắp đập biết ngày nào ngưng.

 

Tương lai, sự sống hãy dừng:

Nhẫn tâm tàn phá rừng và biển, sông

Nhân loại, thế giới, cộng đồng

Muộn còn cứu cánh-Hay không bao giờ (?!)

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo