Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 73

0
450
PGO -

Cô-vít mười chín toàn cầu

Thương vong tiếp tục tăng mau chưa dừng,

Hỡi ôi! Cơn gió vô thường

Gần sáu chục vạn thê lương khôn cùng.

 

Toàn cầu nhiễm mắc tính chung

Mười bốn triệu lẻ, vạn cùng hai trăm

Đại dịch đã quá nửa năm

Địa cầu điên đảo-Việt Nam vẫn lành.

 

Cũng nhờ phản ứng rất nhanh

Chống dịch Cô-vít đã thành niềm tin,

Đồng bào hải ngoại nước mình

Đón đưa về nước, tận tình chăm lo.

 

Toàn quốc cho đến bây giờ

Cách ly chăm sóc vạn tư đồng bào,

Ơn Tổ quốc, nghĩa đồng bào

Qua cơn đại dịch-Tự hào Việt Nam!

 

Bộn bề bao việc phải làm

Phục hồi kinh tế phải càng quan tâm,

Toàn cầu tăng trưởng số âm

Việt Nam hy vọng cả năm tăng đều.

 

Đầu tư công đọng vốn nhiều

“Giải ngân” thông suốt là điều tâm can,

Thủ tướng dứt khoát rõ ràng

Vốn là cứu cánh- “Cả Làng” ra tay(!)

 

Vì sao cho đến lúc này

Đã là tháng bẩy vốn này “Vẫn ngâm”,

Công chức-Năng lực và Tâm

Xã hội cần vốn-Lại “ngâm” nhói lòng!

 

Tập trung giải ứ vốn công

Hai mươi tám tỷ-Vốn đồng đô la

Bảy tháng mới chỉ gọi là

Một phần tư, thế đến đà cuối năm(?!)

 

Cải cách bộ máy quan tâm

Dứt khoát”Sờ gáy”-Vốn ngâm thế nào,

Vốn công cứu cánh đồng bào

Qua cơn đại dịch- Xiết bao nỗi lòng.

 

Ai ơi! Ai có biết không ?

Vốn công ứ đọng-Nhói lòng có hay,

Thiền ca Lục bát tỏ bày

Từ-Bi-Hỷ-Xả lúc này: Giải ngân(!)

 

Vốn công là của toàn Dân

Khâu nào “Nghẽn tắc”, phải cần công khai,

Toàn tâm, toàn ý, lúc này

Tỏ tường mọi việc- Mới hay lòng lành!

 

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh

Chỉ còn năm tháng sẽ thành hết năm,

Hai “nhiệm vụ kép” nhập tâm

Tăng trưởng, chống dịch-Cuối năm khải hoàn.

 

Vô thường-Vô ngã-Niết Bàn

Giữ tâm an lạc muôn vàn bình yên,

Ung dung, tự tại, an nhiên

Thiền ca- Lục bát dệt nên tháng ngày.

 

Mai sau ngoái lại hôm nay

Bể dâu nhân loại- Xứ này an yên,

Gieo vần Lục bát Bụt- Tiên

Lành thay! Xứ sở làm nên diệu kỳ ./.

Tác giả Trần thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo