Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 44

0
491
PGO -

Thiền ca cơn gió vô thường

Cơn mưa xối xả ngập đường phố đông,

Vô thường Nam Bắc Tây Đông

Bốn phương, tám hướng- sắc không cõi đời.

 

Vô thường, Vô ngã muôn nơi

Mênh mông vũ trụ ghi lời Như Lai,

Nguyện cầu cho đến ngày mai

Qua cơn đại dịch- Thiện tại mới là.

 

Số liệu Cô-vít ngày qua

Hãy xem để biết chớ mà chủ quan:

Gần bốn tư vạn “lìa đàn”

Tám triệu mốt nhiễm, nỗi oan nhân quần.

 

Nào đâu có phải tham sân

Chỉ vì đại dịch-xa gần tóc tang,

Cầu cho trời tạnh,mây quang

Qua cơn đại dịch mới an lòng này.

 

Việt Nam cho đến hôm nay

An toàn một cõi, mắn may nhường nào,

Tri ân ngút tận xanh cao

Mừng thay, vận nước xiết bao nói lời.

 

“Ngẫm hay muôn sự tại trời”

Phải chăng phước báu, nhớ lời tri ân

Vượt qua đại dịch: Mùa xuân

Mở sang trang mới, muôn dân phúc lành.

 

Phố phường nô nức yến anh

Mừng cho những cánh đồng xanh được mùa,

Nhà nông những sớm những trưa

Bõ công lam lũ- cho mùa bội thu.

 

Trúng mùa ,được giá : cần cù

Gạo ngon, năng suất sẽ thu mùa vàng,

Vui thay, thôn ấp, xóm làng

Khuôn trăng rạng rỡ,thóc vàng đầy kho…

 

Vẫn còn đó những nỗi lo

Thiên tai dịch bệnh chớ mà chủ quan,

Thích ứng ”mọi nhẽ” phải bàn

Sản phẩm phải sạch, lo toan bây giờ.

 

Niềm vui chẳng đến bất ngờ

Nhân-Duyên-Quả ấy: thật mơ làm gì,

Thiện lành: phúc báu mọi khi

Bội thu chỉ có từ bi lòng lành…

 

“Bệnh nhân 91” người Anh

Phải chăng phước báu, lòng lành kiếp xưa?

Giờ đây, hạnh phúc bất ngờ

Bàn tay Tiên Bụt- Vần thơ dâng trào…

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo