Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 40

0
178
PGO -

Thiền ca, ngẫm sự diệu kỳ

Kỷ niệm thống nhất nghĩ gì hôm nay,

Chống dịch suốt một trăm ngày

Vui ngày toàn thắng đó đây rợp cờ.

 

Niềm vui ấy chẳng bất ngờ

Trăm ngày chung sức, bây giờ là đây

Bốn lăm năm, đến hôm nay

Ngót nửa thế kỷ, chung tay một nhà.

 

Thắng dịch, chung một bài ca

Luôn luôn cảnh giác, dịch là giặc chung

“Chống dịch- chống giặc” niềm chung

Vô thường, vô ngã- nhớ cùng mới hay.

 

Tự hào Dân của đất này

Non sông một dải, tung bay cờ hồng

Bốn lăm năm ấy non sông

Tuy còn bề bộn, nhưng lòng vẫn vui.

 

Đại dịch sẽ bị dập vùi

Đó là câu chuyện sớm chiều mà thôi,

An toàn sinh mạng con người

Phải luôn gìn giữ,cuộc đời đẹp thay!

 

Ngày lễ thống nhất tỏ bày:

“Tam sinh” phân biệt có ngày vinh quang:

Cộng sinh: là lẽ công bằng

Từ trên xuống dưới phải rằng ấm êm.

 

Tương sinh: luôn nhớ đừng quên

Cùng nhau cuộc sống, chớ nên hẹp hòi

Ký sinh: như bọ, như dòi

Ăn bám, cơ hội”nảy nòi” thường xuyên.

 

Quốc gia thịnh trị, vững bền

Cộng sinh: sức mạnh làm nên phi thường

Tương sinh: nhân bản nêu gương

Ký sinh: ăn bám, nhiễu nhương đề phòng.

 

Nhớ câu: ”Gạn đục, khơi trong”

Phía trước: cơ hội vô cùng lớn lao

Niềm tin, chiến thắng tự hào

Cơ hội bứt phá, cần vào cuộc ngay.

 

Nhiễu nhương hành chính lâu nay

Phải làm triệt để, lâu ngày “nan y”

Thói nhũng nhiễu, tệ phong bì

Đó là lực cản trơ lỳ lâu nay.

 

Giáo sư từ Nhật[*] tỏ bày:

Bốn ngàn ngày tới- là đây ngàn vàng,

Cho hay, muôn sự bẽ bàng

Cũng từ ”tam độc[*]” muôn vàn nhiễu nhương.

 

Dân tộc thượng đẳng, phi thường

Phải cùng dẹp bỏ tai ương hàng ngày,

Cớ sao cho đến lúc này

Việt Nam còn vẫn là ”tay” còn nghèo?!

 

Ngẫm ra còn biết bao điều

Thanh minh cũng thể, nói điều vô minh

Ngó người lại nghĩ đến mình

Hàn Quốc, Nhật Bản văn minh cũng vì:

 

 Chống tham,chống nhũng mọi khi

“Tam quyền” pháp luật- tất vì quốc dân,

Tam độc là ”Tham-Si-Sân”

Muốn trị triệt để- nhờ Dân: phép màu!

 

Phụng sự đất nước- mình sau

Ấy là “Tiên-Hậu”, là câu bao đời[**]

Trái oan diễn khắp muôn nơi

Muốn tìm đâu khó, cần người có tâm.

 

Cần đâu con chữ xa xăm

“Quy trình, quy chế”…lỗi lầm từ đâu?

“Vũ Nhôm”, ”Đường Nhuệ”…mặc dầu

Từ đâu nông nỗi- là câu phải tường.

 

Phòng tham: từ, ấp, xã- phường

Lên đến quận- huyện, nhiễu nhương chỗ nào

Cấp Tỉnh, Thành phố ra sao

Trung ương: Cục, Vụ, Bộ nào quan liêu?

 

Nói không với bệnh giáo điều

Chỉ hô khẩu hiệu, làm điều trái ngang

Kể ra cũng thật phũ phàng

Ai làng Ngũ Xá[***] họ hàng chớ than.

 

Bệnh dịch đúc tượng tràn lan

Tốn công, tốn của- Ai can bệnh này?

Thiền ca là lúc tỏ bày

Chân lý nhân quả: chớ bày vẽ chi.

 

Vô thường:người hỡi nghĩ suy

“Trăm năm bia đá”…còn gì mà tham?

Vô ngã, hãy nhớ mà làm

Chẳng ai ta cả- Sự tham ích gì(?!)

Luật gia Trần Thúc Hoàng

[*] https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Trần_Văn_Th%E1%BB%8D

[**]”Tiên thiên hạ chi ưu,chi ưu-hậu thiên hạ chi lạc chi lạc”(Người đáng kính là người biết lo trước nỗi lo của thiên hạ;vui sau niềm vui của thiên hạ).

[***]Làng đúc đồng Ngũ Xá.

Xem thêm tại: Thơ văn