Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 34

0
425
PGO -

Cách ly, giãn cách ba tuần

Một thời đại dịch, những vần thiền ca,

Việt Nam- Chân lý bay xa

Chống dịch, chống giặc bài ca diệt thù.

 

Thiền ca, vọng mãi thiên thu

Gần mười tám vạn, lời ru vĩnh hằng

Siêu sinh, tịnh độ Niết bàn

Bồng lai, tiên cảnh thiên đàng hỡi linh!

 

Thiền ca an lạc, yên bình

Địa cầu ngơi nghỉ, chúng sinh an hoà,

Trải qua đại dịch ngộ ra

Cái thiện, cái ác rõ là trắng đen.

 

Muôn vàn việc thiện đáng khen

Vô cảm, cơ hội- trồi lên lềnh bềnh

Ngẫm hay, vượt thác- qua ghềnh

Gừng cay, muối mặn sự tình bày phơi.

 

Vô thường, vô ngã cuộc đời

Qua cơn đại dịch, sẽ khơi dòng lành

Thiện nam, tín nữ thuần thành

Đồng bào, đại chúng, đồng hành từ bi.

 

Mai này nhớ cảnh cách ly

Những ngày đại dịch, nghĩ gì tử sinh?

Cái chết, cái sống chiến tranh:

Há bằng đại dịch, yên bình- tử sinh?

 

Lạ thay! Ở tận Bắc Kinh

Thủ đô Trung Quốc, ngài Bình muốn chi?

Giữa cơn đại dịch tham, si

Gây thù, chuốc oán- được gì hỡi ông?

 

Xứ này: Nước Mắm- Biển Đông

Xì dầu là xứ của ông thuở nào,

Cớ gì ông lại nhảy vào?

Vô thường hãy nhớ: Sóng trào, biển dâng(!)

 

Việt Nam- Giữ nước: Đạp bằng

Năm ngàn năm ấy, nhớ rằng: Kiên trung!

Trạng Trình dặn lại: Biển Đông

“Vạn dặm đất Việt”, xứ Rồng và Tiên!

 

Tham lam, bành trướng: Hãy quên!

Hai bên có lợi, làm nên láng giềng

Quốc gia dân tộc thiêng liêng

Việt Nam- Trung Quốc, mỗi bên một vùng(!)

 

Việt Nam gắn với biển Đông

Đất- Trời sinh vậy, đừng hòng phản Thiên

Trung Hoa nhớ lấy đừng quên:

Xì dầu, Nước Mắm: mỗi bên một lề[*] (!)

 

Luật gia Trần Thúc Hoàng

[*]”Đất có lề,quê có thói”(tục ngữ Việt).

Xem thêm tại:>> Chuyên mục thơ Phật giáo Online