Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 33

0
361
PGO -

Mười bảy vạn rưỡi linh hồn

Ra đi dặn lại: Dịch còn nhiễu nhương,

Còn gây những chuyện tai ương

Mong người ở lại hãy thương nhau cùng.

 

Vô thường là định luật chung

“Điều không chắc chắn”- Đi cùng muôn nơi,

Duyên sinh, vô ngã cuộc đời

Ấy là quy luật muôn nơi tỏ tường.

 

Nhân loại đang lúc bi thương

Hờn căm Trung Quốc gạt lường nhân gian,

Ai gây nên chuyện khóc than

Để rồi trục lợi, kế gian bày trò(?!).

 

Nào đâu có chuyện bất ngờ

Tham-Si loá mắt- chỉ chờ thế thôi,

Mưu hèn, kế bẩn tanh hôi

Tham lam, bành trướng, coi trời bằng vung.

 

Vi-rút Vũ Hán xứ Trung

Tràn lan lây nhiễm tận cùng năm châu,

Gian hùng, kế hiểm mặc dầu

Chân tơ, kẽ tóc là câu biết rồi.

 

Tác oai, tác quái muôn nơi

Đậy che kế hiểm, đến thời lòi ra,

Ngang ngược lập “quận Tam Sa[*]”(?!)

Ngông cuồng, trơ trẽn đó là ”gen”chi?.

 

Cái “gen” bất hảo là gì?

Lừa thầy, phản bạn cũng vì tham, si

Tây Âu, Mỹ quốc, châu Phi

Tẩy chay Trung quốc cũng vì “gen” gian!

 

Trục lợi trong lúc cơ hàn

Là “gen” bất hảo, là “gen” giết người,

Ra oai cơ bắp biển trời

Là “gen” xâm lược, loài người phẫn căm.

 

Biển Đông vạn dặm Việt Nam

Chớ liều manh động, A Hàm[**]đọc đi

Hãy ”Tứ vô lượng” chớ Si

Từ-Bi-Hỷ-Xả: muôn khi thanh bình.

 

Năm ngàn năm chuyện chiến tranh

Điêu linh, tàn bạo- Dân lành xiết rên

Vài chục năm mới ngóc lên

Lộng hành, tác quái rõ tên Hán tà(!).

 

Năm ngàn năm Việt Nam ta

Dựng nước, giữ nước bài ca anh hùng,

Sáu tư thành luỹ Nhị Trưng

Còn in dấu tích khắp vùng Trung Hoa.

 

Quang Trung hoàng đế chưa xa

Càn Long ôm hận- Đống Đa một gò,

Năm ngàn năm ấy nhớ cho

Việt Nam bất khuất, chớ mò sang đây!

 

Hãy nhìn thế giới lúc này

Người đi, người ở, nhiễm lây thế mà

Ngoại giao theo kiểu Trung Hoa

Ai dè vi-rút Corona lộng hành(?!).

 

Vô thường- bão tố tan tành

Người ơi nhớ lấy: ”Tham, bành” mà chi?

Nhân văn- hai chữ Từ-Bi

Đức hạnh Hỷ-Xả: lối đi an lành.

 

Kẻ nào gây hấn chiến tranh

Nhân quả- báo ứng rành rành xưa nay,

Lịch sử sáng giữa ban ngày

Bắc Kinh nhớ lấy: kẻ này Hít-le(!)

 

Việt Nam: đất nước chở che

Trung Hoa loạn lạc, luỹ tre dịu dàng

Cưu mang, đùm bọc bạn sang

Ngàn năm vẫn vậy, chớ màng lăm le.

 

Cương-nhu, bền bỉ luỹ tre

Việt Nam đất nước chở che bao đời,

Người Hoa loạn lạc muôn nơi

Việt Nam che chở, phản Người nên chăng(?!)

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Chuyên mục thơ Phật giáo Online