Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 28

0
233
PGO -

“Bể dâu” đâu chỉ truyện Kiều

Nguyễn Du nhắc tới là điều hình dung,

Ấy là dâu, lúa cánh đồng

Biển trào dâng cuộn- Bể cùng nương dâu.

Hoá thành ở dưới biển sâu

Nương dâu, biển lúa- ấy câu vô thường,

Viêm phổi Vũ Hán tai ương

Có ai biết được, ai lường hôm nay?

Trùng trùng duyên khởi tỏ bày

Vô thường: định luật- điều này nhớ cho,

“Sự không chắc chắn” ai ngờ

Chủ quan, võ đoán- Bến bờ nơi nao?

Niết bàn- nơi ấy ước ao

Hoan hỷ, an lạc, thanh cao tuyệt vời,

Như Lai đã dạy người ơi

Từ-Bi-Hỷ-Xả, cuộc đời an yên.

Sẽ là thành Bụt, thành Tiên

Niết bàn là chốn hãy thiền từ đây,

Thiền sao đức sáng, tâm dày

Là “thân, khẩu, ý” tỏ bày hiến dâng.

Thiền ca, đại dịch câu rằng:

Chân lý nhân quả vĩnh hằng nhớ cho,

Vô thường- định luật bất ngờ

”Điều không chắc chắn”- bến bờ là đây.

Vô ngã: Hãy nhớ điều này:

Cái tôi là ảo, dở hay tỏ tường

Đại dịch đang lúc bi thương

“Cái tôi”- chữ ngã vô phương lúc này.

Trái đất trong lòng bàn tay

Trung Hoa, Mỹ quốc- lúc này ai hơn?

Một điều như rất cỏn con:

Vô thường, vô ngã- sống còn được chi.

Thiền ca- ghi lúc nghĩ suy

Thương thay những kẻ tham, si u hoài

Nghĩ hậu đại dịch có ai?

Tỏ tường, minh triết chớ hoài u mê.

Biết bao câu chuyện bộn bề

Vừa lo chống dịch, nghĩ về Asean

Vai trò Chủ tich luận bàn

Đoàn kết chống dịch Asean một nhà.

Đông Nam châu Á chúng ta

“Chống dịch- chống giặc” phải là niềm chung

Rồi đây hết dịch vui mừng

Toàn Đông Nam Á-hát cùng Việt Nam!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>>