Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 228

0
320
PGO -

Khúc thiền ca hai trăm hai tám
Nơi hồn thiêng Linh Cảm núi Hồng,
“Địa linh nhân kiệt” những mong
Hồn thiêng sông núi thấu lòng thi nhân.

Chữ “Địa linh” phải cần cắt nghĩa
Nơi thiêng liêng không thể phàm phu.
“Kiệt hiệt” không thể âm u
“Địa linh nhân kiệt” đất như với người!

Đất ngàn đời linh thiêng hùng vĩ
Sản sinh bao chí sĩ văn nhân,
Lần giở trang sử xa gần
“Hoành sơn vạn đại dung thân” chốn này!

Chữ Hoành sơn: Nằm ngang dãy núi
Từ Trường Sơn suốt đến biển Đông,
Tường thành thiên tạo sắt đồng
Năm mươi cây số sắc không đâu là.

Nước Tiên Rồng một nhà nguồn cội
Đất linh thiêng cũng bởi tiền hiền,
Nghệ An-Hà Tĩnh cái tên
“Địa linh nhân kiệt”-Làm nên xứ này!

Giữa “buổi bày” [*]thanh thiên bạch nhật
Lời nói thật có thể mất lòng,
Dòng Lam khi đục khi trong
Chữ Vinh, chữ nhục-Nỗi lòng tiền nhân!

“Nhật nhật tân, hựu nhật tân” hỡi
Sào Nam ơi khuyến cáo của Người,
Dấn thân Bồ Tát cuộc đời
Giang sơn gấm vóc vọng lời canh tân!

Xứ Nghệ cần cái gì ấy nhỉ
Ngẫm cho cùng phải trị gian tham,
“Hoà Thân” nhan nhản xa gần
Muốn lảm trong sạch: Nhờ Dân mới thành!

Chữ tung hoành: Dọc ngang một nhẽ
Đất Xứ Nghệ : Tế thế kinh bang,
Xây dựng đất nước đàng hoàng
Lời Người vọng mãi, vẻ vang muôn đời!

Gương sáng ngời tiền hiền xứ Nghệ
Hậu thế nay Nhật Vượng, Thái Hương,
Mường Thanh: Thanh Thản quê hương
Xứng danh nhân kiệt tỏ tường trước sau.

Hãy đừng chờ phép màu nào cả
“Gia phả” xưa, duyên nghiệp gieo trồng,
Ruộng phước xứ Nghệ mênh mông
Chân lý nhân quả vàng ròng xưa nay!

Vạn câu thiền tỏ bày hoài bão:
Xứ Nghệ ơi, tiết tháo dõi dòng,
Cớ sao có chuyện nhói lòng:
“Địa linh nhân kiệt”- Vẫn mong xứ nghèo(?!)

Một sự thật kéo theo suy nghĩ
Bao năm nay vẫn chỉ…”Ăn xin”(?!!
Ô hay! Nhân kiệt địa linh
Hằng năm vẫn chỉ hàng nghìn tỷ…Xin(?!)

Phải giật mình khi tường sự thật:
Nghệ An nay vẫn rất “Hùng cường”,
Hàng năm ngân sách Trung ương
Vẫn đang bao cấp-Quê hương, nỗi lòng(?!)

Khúc thiền ca những mong rửa nhục
Chỉ khi nào “cung cúc” hết thời,
Quê hương xứ Nghệ hỡi ôi
Rừng vàng, biển bạc-Sao thời ăn xin(?!)

Chớ giữ gìn”Bảo nhau đóng cửa”
Thế giới phẳng:” Một nửa bánh mỳ…”
Tư duy theo kiểu nhiệm kỳ
Mười năm thay bảy ông đi… “Luân hồi”…/.

Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo

[*] Buổi trưa ( Phương ngữ Xứ Nghệ).