Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 225

0
160
PGO -

Hơn bảy sáu triệu ca mắc nhiễm

Sau một ngày gần triệu tăng thêm,

Nhật ký đại dịch khúc thiền

Những mong chép lại đừng quên hỡi người!

 

Gần triệu bảy lìa đời mãi mãi

Sổ “Nam Tào” kinh hãi dài thêm,

Vô thường sống chết ngày đêm

Cũng như mưa nắng dài thêm tháng này.

 

Sự đổi thay vô thường vạn vật

Là sự thật không thể coi thường,

Thiên tai dịch bệnh tai ương

Cũng là quy luật vô thường đó thôi.

 

Trần Nhân Tông nhường ngôi tu đạo

Lễ đại khánh vào tuổi bốn mươi,

Dấn thân dâng hiến cuộc đời

Huyền Trân công chúa vâng lời nghe cha.

 

Dệt lụa là giang sơn gấm vóc

Một dặm trường khó nhọc quản chi,

Trâm anh thế phiệt ai bì

Vì dân vì nước quản chi dặm trường.

 

Quốc lộ một con đường thiên lý

Đường Huyền Trân công chúa hãy ghi,

Liệt nam liệt nữ cung phi

Giang sơn gấm vóc chữ vì nước non.

 

Tuổi còn son ấy là tuổi trẻ

Khôn hay khỏe nhớ trẻ và già[*]

Tổ tiên Minh Triết sâu xa

Từng câu từng chữ rõ là tuệ minh!

 

Chuyện sân đình cây đa bến nước

Ngàn năm sau có được bảo tồn,

Rồng Tiên quốc túy quốc hồn

Bánh Chưng bánh Tét tung Còn dựng Nêu.

 

Sáo diều ơi cò bay thẳng cánh

Bê tông hóa có chạnh nỗi lòng,

Đậm đà bản sắc Đoài-Đông

Làng trên xóm dưới múa Rồng múa Lân.

 

Chống dịch giặc đã gần mười tháng

Vẫn lạc an con cháu Tiên Rồng,

Vắcxin bào chế những mong

Rồi đây chất lượng đứng trong top đầu.

 

Cả năm châu cùng lo chống dịch

Đất nước mình thích ứng muốn điều,

Hùng cường Vĩnh biệt đói nghèo

Ấy là mệnh lệnh, ấy đều chờ mong.

 

Triết lý Phật không không sắc sắc

Là sự thật vô ngã vô thường,

Đã xong hội nghị Trung ương

Chuẩn bị đại hội tỏ tường “Dụng nhân”.

 

“Dụng nhân” phải như là “Dụng mộc”

Lời thị phi tâng bốc chớ nghe,

Mâu thuẫn kết cánh kéo bè

Là đi ngược hướng tứ bề nguy nan!

 

Hãy hỏi han từ trên xuống dưới

Sẽ rười rượi mát dạ mát lòng,

Những điều dân ước dân mong

Hai chữ đơn giản một lòng nước non!

 

Hãy nhắc nhở Truyền thông Báo chí

Chuyện bên Mỹ chớ có đào sâu,

Lưỡng đảng anh trước anh sau

Cũng chỉ là một đừng đau cho mình(!)

Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG

[*] “Khôn đâu đến trẻ,khoẻ đâu đến già” (Tục ngữ).