Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 222

0
34
PGO -

Bảy ba triệu tám mươi mốt vạn
Dịch Vũ Hán khổ nạn đó là,
Triệu sáu bốn vạn oan gia
Phân ưu thành kính từ xa tới gần!

Cả toàn cầu đang dần khai triển
Đưa vắc xin cấp đến từng vùng,
Y tể Nga đã tiên phong
Tiếp theo Pháp, Đức, Mỹ cùng ra tay.

Việt Nam nay đang đà thử nghiệm
Tiêm vắc xin thực nghiệm rồi đây,
Kết quả mong đợi hằng ngày
Thành công rồi sẽ tỏ bày nay mai!

Thành phố Minh báo đài thông báo
Đã gỡ bỏ phong toả hoàn toàn,
Cơ quan y tế luận bàn:
Tính từ đầu tháng an toàn những nơi.

Bốn bệnh nhân “ồn ào” lơi lỏng
Sau cách ly mau chóng an toàn,
Ca số “một ba bốn hai”(1342)
Những mong đây sẽ là bài học chung!

Chúc khỏi bệnh và mong xá tội
Cần nghiêm khắc vì lỗi chủ quan,
Từ-Bi-Hỷ-Xả lạc an
“Điều tra đình chỉ”muôn vàn niềm vui!

Những niềm vui trong mùa đại dịch
Kịch bản là giữ mãi an toàn,
Thời hậu đại dịch hân hoan
Nhiều cơ hội mới Việt Nam đón chờ!

Nghĩ như mơ khi toàn thế giới
Đang chới với vì dịch hoành hành,
Việt Nam ta vẫn an lành
Phải chăng ruộng phước-Cao xanh độ trì(?)

Ngẫm bài học chỉ vì lơi lỏng
Mà xảy ra “chóng mặt chóng mày”,
5K thực hiện đến nay
Chứng minh hiệu quả tỏ bày chớ quên!

Nhìn toà Sen Như Lai-Đức Phật
Ngẫm sự thật Ngài “Kiến-Ngộ-Tri”,
Phát tâm hỷ xả từ bi
“Tứ vô lượng” ấy muôn khi an hoà!

Tâm an lạc: “Vắc xin” đặc hiệu
Là phép muôn triệu chúng sinh,
“Cư trần lạc đạo” yên bình
Loại dần tam độc cho mình lạc an!

Mong lạc an trên toàn thế giới
Hậu đại dịch trang mới toàn cầu,
Việt Nam kết nối năm châu
Ba Đình hội nghị kế sâu gốc bền!

Tổ tiên dạy “Dĩ Dân vi bản”
Ngàn đời nay gốc rễ là Dân,
Vô thường vô ngã: Niết Bàn
“Khoan thư”: Lời dạy Phật Hoàng ngàn năm!

Năm ngàn năm Việt Nam văn hiến
Là móng nền phát triển trường tồn,
“Ruộng phước” dẫu đại dịch ôn
Bể dâu chìm nổi-Quốc hồn vẫn ghi!

Đức Phật dạy : Từ bi hỷ xả
Đức Phật Hoàng dâng cả cuộc đời,
Giang sơn gấm vóc muôn nơi
Không hề đụng tới-Một đời lạc an!

Những khóc than bị can, bị cáo
Và những kẻ nối giáo làm càn,
Ăn tàn phá hại : Kêu oan
“Không có vùng cấm”-Lệnh ban lâu rồi!

Trần Dụ Châu một thời án tử
So bây giờ coi thử vực-Trời,
Thu hồi đại án khắp nơi
Chớ để thất thoát-Ấy thời quan tâm!

Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo