Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 22

0
114
PGO -

Tháng Thìn, mười sáu năm này

Là năm Canh Tý- lịch này mặt trăng,

Lịch mặt trời- đã rõ chăng

Hai ngàn hai chục, câu rằng: nhớ cho.

 

Đại dịch viêm phổi không ngờ

Chúng từ Vũ Hán, bất ngờ lây lan,

Đã ba, bốn tháng nguy nan

Vũ Hán- Trung Quốc nay tràn khắp nơi.

 

Một triệu tư đã mắc rồi

Bảy vạn tư hỡi, những người chết oan,

Oan hồn chồng chất ly tan

Cô-vít mười chín lan tràn ngừng chưa.

 

Thiền ca trong lúc cơn mưa

Lìa xa đẫm lệ, ai chưa một lần,

Từ-Bi-Hỷ-Xả trong ngần

Vô thường,vô ngã nhớ cần nhập tâm.

 

Nhân loại đồng loạt phát tâm

Trong cơn đại dịch hãy lòng từ bi,

Tâm từ, tâm đức là gì

Từ -Bi-Hỷ-Xả muôn khi Phật đà.

 

“Tứ diệu đế” dặn chúng ta:

“Sinh, già, bệnh, chết”cũng là tự nhiên

Giữ tâm an lạc chớ phiền

Diệu đế- Y tế: hãy thiền, ngộ ra…

 

Giãn cách xã hội: ở nhà

Sau cơn đại dịch- sẽ là bạch minh

Việt Nam: Dân với triều đình

“Nước sông- chén rượu” đinh ninh một lòng.

 

Cô-vít mười chín (Covid-19), Biển Đông

“Chống dịch- Chống giặc” đồng lòng toàn dân,

Chuyện xa cho tới chuyện gần

Gieo vần lục bát: chữ Dân vuông tròn!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>>Chuyên mục thơ Phật giáo Online