Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 216

0
495
PGO -


Vạn câu thiền ba ngàn có lẻ
Nhật ký thiền ghi kể bằng thơ,
Phân nửa lục bát bến bờ
Song thất lục bát dùng thơ quốc hồn.

“Lời quê” dùng quốc hồn quốc tuý
Chuyện bao đồng Canh Tý dịch ôn,
Những mong triết thuyết trường tồn
Như Lai-Đức Phật như non nước nhà.

Sử Phật đà hai sáu thế kỷ
Đất Rồng Tiên chí khí quật cường,
Định luật vô ngã vô thường
Chân lý nhân quả con đường luân xa.

Khúc thiền ca từ bi hỷ xả
Hoá giải cho tất cả khổ đau,
“Sinh-già-bệnh chết” là câu
Bốn sự thật khổ vì đâu cuộc đời.

Tham-Sân-Si ấy thời “Tam độc”
Là ngọn nguồn nỗi khổ niềm đau,
Từ-Bi-Hỷ-Xả nhiệm màu
Ấy là “Thuốc giải”, ấy câu Phật đà.

Tỏ “Ngũ uẩn”để mà tri túc
Tường “Tứ đại”, “Thập nhị nhân duyên”,
Lục căn, lục thức, lục trần
Mười tám giới ấy là tầm nhìn chung.

Suy đến cùng cực kỳ khoa học
Phật Như Lai tầm vóc bao trùm,
Hệ thống triết lý mênh mông
Gói trong hai chữ “Sắc-Không” ấy là.

“Cõi ta bà” chúng ta hiện hữu
Vạn vật đều lưu cứu với nhau,
Như là “cái trước cái sau”
Hai chữ “vô ngã” thấm sâu nhường nào.

Cái luân hồi hiểu sao cho đúng
Cũng như là “Biện chứng” đó thôi,
Nhân quả biện chứng cuộc đời
Luân hồi là lẽ “sao dời vậy thay”.

Ngẫm hằng ngày trên cao mây trắng
Vị thiền sư thông tuệ ví rằng,
“Uống trà là uống mây chăng” [*]
Luân hồi thế đó, ấy rằng nước mây…

Thiền ca này nhặt từng con chữ
Những mong rằng gìn giữ muôn đời,
Lục bát như mẹ đưa nôi
Song thất lục bát cha ngồi trầm ngâm.

Năm ngàn năm Tiên-Rồng đất Việt
Muôn đời sau phải biết giữ gìn,
Song thất lục bát triết minh
Lục bát biện chứng, nghĩa tình bao la.

Vạn câu thiền-Sử ca Canh Tý
Khúc trầm khi lắng đọng nỗi niềm,
Thiền ca cung bổng gieo duyên
Làm lành tránh dữ- Thơ thiền Như Lai.

Chặng đường dài gần năm chống dịch
Khải hoàn chưa-Nhưng tạm gọi là,
Những ngày căng thẳng đã qua
Bảo vệ thành quả mới là thành công.

Khắp toàn cầu Tây-Đông, Nam-Bắc
Dịch hoành hành như giặc vô hình,
Lạc an, hoan hỷ nước mình
Vượt qua đại dịch-Giữ gìn bền lâu./.

Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo