Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 21

0
101
PGO -

Bỗng nghe hai chữ “lạ kỳ”
Nghe lời chững lại ghi ngay ngỡ ngàng,
Vì sao đất nước Việt Nam
Sát ngay ổ dịch vẫn can trường “gồng”.

Chín mươi ngày lẻ “bao đồng”
Toàn dân một dạ, nói không chia lìa,
Khiêm nhường cơm áo sẻ chia
Là câu “bầu-bí” sớm khuya đồng bào.
Ngạc nhiên chưa có “ca” nào
Phải rời dương thế đi vào cõi xa,
Con số năm vạn người ta
Nghe mà xót dạ như là oán ai.
Phía trước đại dịch còn dài
Giờ này phải nói: thật tài Việt Nam(!)
Giản đơn: yêu nước phải làm
Thương đồng bào phải khổ- cam đồng lòng.
Cô bé Hàn Quốc khóc ròng:
“Lỡ yêu bộ đội” những mong gặp hoài,
“May mắn sinh sống đất này”
Lời ngài Đại sứ tỏ bày Việt Nam.
Giặc dịch lại nghĩ giặc tham
Rồi đây sau dịch- quyết làm cho ra,
Chờ khi hết dịch can qua
Giặc tham phải triệt như là Cô-vi.
Thiền ca là lúc nghĩ suy
Cho tâm an lạc- gian nguy đạp bằng,
Lời khen lại nhớ câu rằng:
“Ngắm mình” ta chớ, chỉ hằng cố lên.
Đường xa, nuôi chí vững bền
Trước sau một dạ:”Dân bên Triều đình”
Lời Phật: cần tránh vô minh
Là luôn tỉnh thức sự tình “kiến, tri”.
“Tam độc” là tham, sân, si
Hãm trừ được chúng, tức thì an yên,
Giữa cơn đại dịch hãy thiền
Khúc ru bi tráng cho miền bi ai…
Luật gia Trần Thúc Hoàng