Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 175

0
38
PGO -

Nhật ký thiền đau lòng cập nhật
Số liệu người đã mất hay còn,
Đại dịch Vũ Hán nặng hơn:
Hơn bốn sáu triệu mắc lờn, nhiễm lây.

Gần một triệu hai trăm vạn chết
Đà vẫn tăng chưa hết nguy cơ,
Vắc-xin phòng dịch vẫn chưa
Phổ cập rộng rãi để ngừa dịch lây!

Cũng thật may miền Trung lụt bão
Vẫn an toàn trước đại dịch này,
“Trông trời trông đất trông mây”
Bão số Mười chỉ thổi bay dịch này!

Trong đại dịch-Toàn cầu tai hoạ
Cả miền Trung đang phải oằn mình,
Khắp nơi lụt bão dân tình
Khắp nơi đồng cảm, nghĩa tình sẻ chia!

Ở bên kia bán cầu: Bầu cử
Còn mấy ngày-Phép thử cuối cùng,
Ngài J. Binden hoặc ngài D.Trump
Việt-Mỹ vẫn tốt để cùng làm ăn!

Nguy nan: Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp
Động đất tàn phá “rạp” kinh hoàng,
Phố phường, nhà cửa tan hoang !
Hỡi ôi ! Cái sự vô thường biết chăng?

Có phải rằng: Số Mười cơn bão
Sẽ giảm thành áp thấp, rồi sao?
Miền Trung theo dõi ba đào
Hạn chế thiệt hại với bao nỗi niềm!

Hiềm một nỗi Goni -Siêu bão
Dự báo sẽ càn quét miền Trung,
Thanh Hoá cho đến khắp vùng
Khánh Hoà điểm cuối bão bùng Goni

Tâm an lạc Từ-Bi-Hỷ-Xả
Từng đoàn xe hối hả Miền Trung,
Lòng lành hướng thiện đã cùng
Chung tay cả nước : Miền Trung tiếng lòng!

“Tiếng Việt 1” những mong Chính phủ:
Lệnh không cho dạy chữ”Cánh Diều”,
Phu huynh, dư luận than nhiều
Cũng vì “Độc tố” Cánh Diều giáo khoa!

Chỉ chỉnh sửa: Là mất cảnh giác
Ngấm chất độc nào khác hại mình,
Dạy chữ thì phải đinh ninh:
“Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn ngủ học hành là ngoan”[*]

Hà cớ sao giáo khoa toàn rác
Dạy trẻ em, đâu khác dạy hư?
Đạo đức, luân lý, ngữ từ:
Lời hay chữ đẹp không như cánh diều.

Hãy làm điều như Phó Thủ tướng
Vũ Đức Đam đã hướng đó là:
“Khi Dân góp ý tham gia
Ấy là may mắn”…Nhưng sao đây?

Phải huỷ ngay việc đưa vào dạy
Đó mới là dạy, học thiện lành
“Chỉnh sửa”-Lại chạy vòng quanh
Để cho thuốc độc ngấm thành tử vong!

Tiếng Việt trong, ngôn từ lại sáng
Cả kho tàng biết mấy tự hào,
Giáo sư, tiến sỹ tầm phào
Làm hỏng tiếng Việt-Lẽ nào bỏ qua?

Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo