Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 156

0
85
PGO -

Khúc thiền ca một trăm năm sáu

Một lòng thành đau đáu ngóng trông,

Rào Trăng hỡi những con sông

Thượng nguồn có thấu nỗi lòng chờ mong?

 

Chữ vô thường sắc không may rủi

Cõi hồng trần bao nỗi hư không,

Dấn thân Bồ Tát tấm lòng

Vì Dân vì nước, những mong phép mầu.

 

Những chiếc mũ trên đầu sao sáng

Để lại đây, đồng đội ráng tìm

Tan hoang, rừng vắng tiếng chim

Thiết tha gọi bạn đồi sim u hoài…

 

Gió thiên thai trên cao vọng lại

Tiếng chim gù khắc khoải lùm cây,

Đồng đội ơi, hãy nghe đây

Xót thương, hy vọng đêm ngày có nghe?

 

Chưa thuỷ điện: Con khe, con suối

“Thuỷ điện cóc” nông nỗi rừng hoang,

Thiên tai, nhân họa hoang tàn

Xót thương, tiếc nuối, nỗi oan khôn cùng!

 

Thiên tai phá cả vùng trắng địa

Phép mầu mong có thể tìm ra?

Xót thương vị tướng tài ba

“Không về đại hội”-Nghe mà tri ân…

 

Vì Nhân Dân quên mình tất cả

Hạnh Bồ Tát Hỷ-Xả-Từ-Bi,

Mười ba Tướng sỹ ra đi

Quên mình, nguy hiểm chữ vì Nhân Dân.

 

Bảy tấm thân cần tìm đã thấy

Ba giờ chiều nơi ấy hiện trường,

Hãy nghe tiếng gọi thân thương

Sáu đồng chí hỡi: Nhớ đường về không?

 

Chữ vô thường sắc không may rủi

Cõi hồng trần buồn tủi hư không,

Thở phào tìm thấy nhói lòng

Sáu đồng chí nữa-Những mong phép mầu!

 

Khúc thiền ca một trăm năm sáu

Những câu thiền sao dấu thương đau,

Nhìn ngôi sao sáng trên đầu

Tri ân biết mấy, những câu ru thiền!

 

Hỡi hồn thiêng của Sông và Núi

Lắng nghe lời buồn tủi oan khiên,

Rồi đây hậu thế có nên

Phá rừng: Thuỷ điện, oan khiên ngút trời.

 

Những câu thiền đời đời thưởng nhớ

Hạnh Bồ Tát: Gian khổ hy sinh,

Câu thiền viết chữ đinh ninh

“Vì Dân phục vụ”-Quên mình thương ôi!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo