Mỗi ngày một khúc thiền ca: khúc thiền ca thứ 14

0
77
PGO -
“Xin gửi bạn đời yêu quý nhất
Mấy vần thơ và một nắm tro,
Thơ tặng bạn đường, tro bón đất
Sống là cho mà chết cũng là cho”
(Tố Hữu)
Thiền ca- lục bát gieo vần
Những vần quốc bảo “thơ thần” tổ tiên,
Trào dâng gieo chữ người hiền
Trầm tích văn hiến gắn thiền Như Lai.
Từ-Bi-Hỷ-Xả : đất này
Giữa cơn đại dịch, chung tay kết đoàn,
Y tế, Quân đội, Công an
Hoá thành Bồ Tát trừ nan một lòng.
Nhìn sang: Nam, Bắc, Tây, Đông
Muôn nơi đều phải nhọc lòng như ta,
Đại dịch viêm phổi Trung Hoa
Phát từ Vũ Hán hơn ba tháng trời.
Toàn cầu đang phải rối bời
Vi rút viêm phổi đang thời dọc ngang,
Cũng vì đây đó chủ quan
Nên khi bùng phát gian nan vô cùng.
Nước mình sát cạnh xứ Trung
Ra tay chủ động cùng chung một lòng,
Nhớ câu ”Chén rượu-nước sông” (*)
Dân cùng Chính phủ đồng lòng vượt nguy.
Mai sau nhớ lại những gì
Những ngày đại dịch, vượt nguy đồng lòng
Ngẫm hay: lời dạy Tổ Tông:
Dân là như nước bể Đông muôn đời.
Thiền ca-khúc hát người ơi
“Dĩ Dân vi bản” sáng ngời gương soi,
Tuyệt thay- Đức Phật sáng ngời:
Từ-Bi-Hỷ-Xả, cuộc đời an yên…!
Luật gia Trần Thúc Hoàng
Bài của cùng tác giả:

>>Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ tám