Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 137

0
1064
PGO -

Khúc thiền ca một trăm ba bảy
Mạch và nguồn, dòng chảy Hồng Lam,
Hai trăm năm chục, năm năm
Hai trăm năm chẵn, sáng rằm Trung thu[*]

Đại thi hào Nguyễn Du -Tiếng Việt
Cuộc trùng phùng tha thiết vô cùng,
Hậu thế luôn nhớ về ông
Thơ văn rạng rỡ non sông Lạc Hồng!

Thuở bình sinh làm quan trong sạch
Như cây tùng cây bách giữa trời,
Di sản để lại cho đời
Năm châu bốn biển sáng ngời Việt Nam!

“ Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”,
Hồng trần thực thực hư hư
Hồ Xuân Hương hỡi, ai như Tiên Điền!

Hai thế kỷ năm châu bốn biển
Đến bây giờ một cuộc bể dâu
Đại dịch nào có khác đâu ?
Đọc lại “Văn tế” trăm câu u hoài!

Hỏi núi Hồng, dòng Lam có phải?
Người miệt mài chuyển tài văn chương,
Rạng danh Tổ quốc-Quê hương
Làm quan thanh sạch, Văn chương để đời!

Chuyến đi sứ đất người nên chuyện
Mượn tích Tầu luyện một truyện Kiều,
“Tân Thanh trường đoạn” chữ yêu
Cái duyên thánh thiện tình yêu nước mình!

Để hậu sinh phải luôn thảng thốt
“Truyện Kiều còn tiếng Việt sẽ còn…”
Ngó chín chín ngọn Hồng sơn
Soi dòng Lam biếc đâu hơn Truyện Kiều?

Khi triều đình lại điều đi sứ
Xin kiếu từ, nguyện ở lại quê
Ôn dịch đang đận lê thê
Từ Bi vô lượng : Bút đề “Văn ai”!

Hai trăm năm dặm dài đọc lại
“Văn chiêu hồn”-Nay phải thốt lên:
Phải là văn bút Bụt-Tiên
Phải là hiển thánh mới nên lòng từ!

Hai trăm năm ru hồn: “Văn tế”
Lời ru chung toàn thể chúng sinh,
Chết vì ôn dịch, đao binh
Tâm từ vô lượng-Nghĩa tình muôn nơi!

Hai trăm năm mươi lăm năm đợi :
Tri ân người chín chữ Phật đà [**]
Mẹ Cha-Tiên-Bụt trong ta
Làm quan thanh sạch- Thơ ca dâng đời!

Hai trăm năm rời xa dương thế
Thơ văn Người đâu thể đi xa,
Mạo muội dâng khúc thiền ca
Trước là tưởng nhớ, sau là biết ơn…

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo