Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 121

0
366
PGO -

 

Khúc thiền ca một trăm hai mốt

Đã nửa đêm, đột ngột viết liền:

Hơn tám tám vạn cái tên

Lìa đời vĩnh viễn, khúc thiền nhoè trang.

 

Ngót hai bẩy triệu đang mắc nhiễm

Buổi ba đào thật hiếm nơi an,

Phúc lành dân tộc Việt Nam

Nguy cơ đã giảm-Chữ “Cam”thấy rồi!

 

Ngày khai trường nước nhà trẩy hội

Mùa Vu Lan sớm tối hương đèn,

Tri ân công đức không quên

Ấy là giáo dục- Trước tiên chữ “Lành”!

 

Dân số trẻ, học hành làm trọng

Đại địch kia, sẽ chóng qua thôi!

Vắcxin phòng dịch có rồi

Sputnick V- Cũng sẽ rồi đến ta!

 

Hiềm một nỗi kêu ca giáo dục

Ngày khai trường bức xúc phụ huynh,

Giáo khoa làm tội học sinh

Giá vô tội vạ, phụ huynh hàn nàn…!

 

Đầu năm học: lạ kỳ “Khủng hoảng”(?)

Cũng là do “tích tụ” từ lâu,

“Tự chọn” chỉ để “làm màu”

Ai thao túng sách-Là câu cần tìm!

 

Cụ Hồ dạy phải “cần” và “kiệm”

Chữ “Chính liêm” và chữ “Vô tư”,

Trẻ em lớp một nếu như :

Nửa thế kỷ trước-Đâu hư “Bột đường”?

 

Mới lớp một: Khôn lường nhiều sách

Gần gấp đôi đếm đốt ngón tay(?!)

Hai lăm đầu sách thế này

Hỏi khắp thế giới: Ai hay nỗi này?

 

“Chóng thì chày”-Chuyện này phải sửa

Để cho Dân yên chí một bề,

Giáo dục không thể u mê

Vì tiền băng hoại- Tứ bề nguy cơ!

 

Bao trẻ thơ đến trường đi học

Và phụ huynh khó nhọc vì con?

Mâu thuẫn mua sách-Lương còm

Đè lên vai những đứa con đến trường!

 

Hình ảnh của Thầy-Cô phải đẹp

Ngành Giáo Dục phải dẹp nạn này:

Báo cáo thì nói thật hay

Ai thao túng sách-Chuyện này ra sao?

 

Đức Phật dạy: Sự nào cũng vậy

Phải nhớ rằng: Vô ngã, vô thường

Tránh xa “tam độc”: Tai ương

Niết Bàn thực tại-Đời thường chúng ta!

 

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo