Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 120

0
747
PGO -

Hai sáu triệu, gần năm chục vạn
Là số người mắc nạn Cô-vi,
Hơn tám bẩy vạn chia ly
Vu lan người hỡi, từ bi lòng lành!

Đại dịch vẫn tung hoành ngang dọc
Số liệu trên vừa đọc vừa thương,
Can qua trải một dặm trường
Chiến tranh không súng mà thương vong nhiều!

Khúc thiền ca một chiều tháng tám
Nắng như thiêu rám bưởi, nám bòng
Hãy thiêu hết lũ lòng tong
Cùng “lươn và chạch” khô cong Dân nhờ!

Cho tuổi thơ hồn nhiên khai giảng
Năm học thời đại dịch lạc an,
Vô thường-Vô ngã-Niết Bàn
Tam pháp ấn Phật: Cung đàn vị lai!

Ruộng phước đức ngày mai trổ quả
Là công đức tất cả hôm nay
Vu lan ân nặng ,nghĩa dày
“Tứ trọng ân” hãy tỏ bày thành tâm:

Ân Mẹ- Cha : Làm con chữ Hiếu
Tổ quốc mình: Phải hiểu chữ Trung,
Tình Thầy, nghĩa bạn bao dung
Đồng bào, đồng chí theo cùng tháng năm!

Cả “một năm có rằm tháng bảy”
Cũng như là “tất thảy tháng giêng”
Có thờ thì mới có thiêng
Tổ tiên đã dạy: Thiêng liêng lòng thành !

Ngó thấy cảnh toàn cầu điêu đứng
Khủng hoảng vì đại dịch hoành hành,
Việt Nam phản ứng thật nhanh
Thương vong hạn chế-Phúc lành cho ta!

Giữa đại dịch lo xa phải tính
Để sau này này kịch bản sẽ là:
Thời hậu đại dịch vươn xa:
An ninh lương thực tạo đà hôm nay !

Gói hỗ trợ “Dân cày” nên tính
Là thịnh tình “khoan sức” nông dân !
Vu lan, đại dịch báo ân
Âu cũng là việc phải cần làm ngay!

Đức Phật dạy: Vô thường, vô ngã
Giác ngộ rồi có cả Niết Bàn,
Cho hay: Hạnh phúc nhân gian
Từ-Bi-Hỷ-Xả: Muôn vàn Lạc an!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo