Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 110

0
659
PGO -

Hai hai triệu,hơn năm tám vạn

Là số người mắc nhiễm toàn cầu,

Hơn bẩy chín vạn nỗi sầu

Rời xa dương thế-Toàn cầu tóc tang!

 

Dịch Vũ Hán toàn cầu lan rộng

Thương vong tăng, chưa giảm ngày nào

Giữ tâm an lạc thanh cao

Từ-Bi-Hỷ-Xả: Bệnh nào cũng tan.

 

Cái quy luật vô thường, vô ngã

Nếu ai mà “giác ngộ” được rồi,

Tai ương, dịch bệnh thường thôi

Sinh lão bệnh tử cuộc đời nhân gian.

 

Ngẫm thật kỹ sự “tri kiến ngộ”

Mới tỏ tường cái nhận thức chung,

Sự đời lắm chuyện mông lung

Vô thường, vô ngã phải cùng hiểu ra.

 

Vô thường là luôn luôn biến đổi

Còn vô ngã chẳng có cái riêng,

Vạn vật: Hư thực “đảo điên”

Có mà không có-Biến thiên “đèn cù”(!?)

 

Bài toán lớn loài người phải giải:

Cớ làm sao nhân loại thương đau?

“Tam độc”- Cội rễ khổ sầu

Tham-Sân-Si ấy bắt đầu muôn nơi!

 

“Tứ vô lượng”: Từ bi hỷ xả

Phép nhiệm màu cho cả nhân gian,

 Vô thường, vô ngã : Niết bàn

Niềm chung nhận thức nhân gian thiện lành!

 

Việt Nam ta vốn nền Văn hiến

Khoan sức Dân là kế vững bền

“Khoan thư” là cách Tổ Tiên:

“Dĩ Dân vi bản”-Gốc bền từ Dân!

 

Thủ tướng nói:”khoan thư” chính xác

 Hiểu nôm na : Giữ sức cho Dân,

Đại dịch miễn thuế rất cần

“Kế sâu bền gốc” từ Dân mới là…

 

Tin rất vui nhà nông trúng vụ

Nụ cười tươi nông vụ vừa rồi,

Cửu long-Châu thổ nụ cười

Những mong giữ mãi hỡi người nông dân!

 

Nhưng cũng phải đôi điều tư vấn:

Hãy nhớ câu “tích cốc phòng cơ”,

Đừng bán đổ tháo bây giờ

Đến khi khan hiếm-Bất ngờ tính sao?

 

Tầm vĩ mô: An ninh Lương thực

Đừng để Dân phải chực, phải chờ,

Thu mua đúng giá: Dân nhờ

Kho lẫm dự trữ: Bến bờ an ninh(!)

Trần Thúc Hoàng