Mỗi ngày một khúc thiền ca: Khúc thiền ca thứ 102

0
884
PGO -

Tâm an lạc, thiền ca dài mãi
Để cho đời lưu lại mai sau,
Toàn cầu tang tóc thương đau
Đại dịch Cô-vít, những câu ca thiền.

Hơn hai chục triệu người mắc nhiễm
Gần bẩy tư vạn đã qua đời,
Nỗi đau mất mát chia phôi
Vô thường người hỡi, vòng đời tử sinh.

Vui một nhẽ: mùng mười ,tháng tám
Cả nước không thêm ca mắc lây,
Cầu trời tin tốt thế này
Việt Nam giữ mãi-Vui thay Đồng bào!

Đà Nẵng đó” Kiên cường Trung Dũng”
Cả nước đang hy vọng niềm tin,
Giữ tâm an lạc: vắcxin
Lời khuyên y tế giữ gìn mọi nơi.

Mười ba ca tử vong vì dịch
Nén thương đau cẩn thận phòng ngừa,
Vô thường như nắng như mưa
Nói lời ái ngữ tiễn đưa hỡi người!

Kinh Dược sư ngàn năm Đức Phật
Dạy chúng sinh gìn giữ thân người
“Thân,tâm, khẩu, ý “ muôn nơi
Làm lành,tránh giữ cuộc đời thanh cao !

Hai dì cháu quy y cửa Phật
Làm trong ngành Văn hóa thiết tha:
Một lần diện kiến tác gia
Cái duyên Chú-Cháu cũng là đồng hương.

Ừ thì gặp có sao đâu cháu
Qui y rồi giữ giới cho nghiêm,
Gặp rồi chú cũng nói thêm
Chú người mô phật và chuyên viết về:

Mác như Phật, Bác Hồ như Phật
Đều lo cho hạnh phúc chúng sinh,
Mong sao thế giới hòa bình
Những người vĩ đại hy sinh cuộc đời!

Thời mạt pháp hiểu sao cho đúng ?
Ấy là khi có pháp không theo,
Mượn danh Đức Phật làm liều
Đạo-Đời đều có những điều trái ngang.

Nếu trong đạo làm điều trái pháp
Thì ngoài đời nhan nhản đó thôi,
Tà ma quỷ quái khắp nơi
Phải cùng nhau quét, đạo đời chung tay.

Mới hôm qua gặp người “mộ phật”
Dám cả gan nói Phật Pháp Tăng,
Tam bảo nên hiểu nôm rằng:
“Thầy, bạn ,tủ sách”-Nên chăng đó là.

Hiểu như vậy thật là “Tà kiến”
“Bậc toàn năng toàn giác” như mình?
Ấy là hoang tưởng vô minh
Đạo-Đời đều phải biết mình là ai!

Tu là sửa, phê bình phải sửa
Đạo và đời hai nửa cùng nhau,
Kinh sách, nghị quyết làu làu
Nhưng chỉ vận dụng những câu họ cần.

Đạo Phật gọi đó là tà kiến
Đảng gọi là “ diễn biến” suy vong
Nghị quyết, kinh sách thuộc lòng
Những kẻ làm trái-Suy vong đạo, đời !

Tâm an lạc giữa mùa đại dịch
Cũng góp chung ngăn dịch đó thôi,
Vô thường, vô ngã muôn nơi
Làm lành tránh dữ gặp nơi Niết bàn!

Luật gia Trần Thúc Hoàng

Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo