Miền trung ngập chìm khốn khổ

0
1371

Miền Trung ơi! Bao lần tôi tự hỏi

Sao tang thương, sao bão tố ngập tràn?

Dân hiền hòa có làm chi nên tội?

Sao triền miên những cộng nghiệp đa mang?

 khieng-heo

Giữa tháng Chín, năm Bính Thân cơn bão

Đổ ập vào Hà Tĩnh với Quảng Bình

Lên nóc nhà, bà con lo nhốn nháo

Ba lăm người trong hồng thủy chôn mình!

 leo-noc-nha

Bao ruộng nương, thôi còn chi thu hoạch?

Bao công ty, việc hoạt động tạm ngưng

Điện hư hỏng, nước thấm vào chạm mạch

Mạng giao thông phải đình đốn, tạm dừng…

 nguoi-chet

Kìa vũng sình chôn xác ai vô tội?

Thắt khăn tang, người thiếu phụ thờ chồng

Trẻ nheo nhóc làm sao qua cơn đói?

Biệt dạng rồi, còn đâu nữa mà trông?

nha-ngap

Bao tài sản cuốn theo dòng nước lũ

Giờ chơ vơ với tay trắng điêu tàn

Nhà dột nát tìm góc nào trú ngụ?

Đêm đông dài, bao ác mộng hoang mang…

Hỡi bầu ơi! Hãy thương giùm phận bí

Đang lung lay trong kiếp nạn thiên tai

Tình đồng bào xin cưu mang thương quý

Kề bên nhau, ta góp sức chung vai.

Giảm tiệc say, mang cho em mì gói

Mền còn dư, gửi họ bớt cơ hàn

Không hoang phí khi bao người đang đói

Hãy chở che bao nhiêu kẻ lầm than.

Bà cụ ơi! Thôi sầu ngưng mắt lệ

Thiếu phụ ơi! Hãy can đảm vươn lên

Vững bước nhé! Em sẽ không đơn lẻ

Trong xác xơ, còn ấm áp tình người.

Đức Phật dạy Đạo Từ Bi cứu khổ

Lúc này đây Ta quán chiếu thực hành

Vượt trùng dương vững tay chèo tế độ

Đưa sinh linh đến bờ bến an lành.

Chắc có lẽ miền Trung bên bờ biển

Nên hứng nhiều cơn bão đến từ khơi

Yêu quê lắm, biết nơi nào di chuyển?

Đến nơi nao mà xây dựng cuộc đời?

Dẫu có chết, dân bám làng bám đất

Ruột miền Trung, ai nỡ bỏ sao đành?

Đồng chấp tay nguyện cầu ân Chư Phật

Sau cơn mưa trời lại sáng trong xanh.

Tình người trong cơn giông, tháng 10/2016

Thích Đồng Trí