Mẹ dẹp bỏ tình yêu vị kỷ cho tôi đi xuất gia

0
15
LTS. Tác giả bài viết gửi nội dung cho “Bến bờ nhân gian” nhưng trước khi vào đề đã dành hai đoạn để chia sẻ tình cảm với báo Giác Ngộ. Tôn trọng chia sẻ của tác giả, tòa soạn đăng hết nội dung bài, kể cả phần tâm sự về báo:
Chẳng biết tự bao giờ nó nảy sinh “tình yêu” với tờ báo Giác Ngộ đến lạ, yêu đến nỗi nó có luôn một chiếc tủ chỉ để cất giữ những số báo đã phát hành, tuy không được đầy đủ các số nhưng đối với nó đó là cả gia tài nó có được. Nhưng nó yêu để mà yêu, chờ đợi từng số mới ra để được nâng niu, được lật từng trang, xem từng bài viết trong đó với nhiều nội dung phong phú để “cập nhật” tri thức vào kho lưu trữ trong não nó, dù rằng lúc nào cũng hớn hở đọc hết nội dung từ trang đầu đến trang cuối kể cả những trang quảng cáo, ấy thế mà nhớ chắc chỉ được khoảng 5%.

Hôm nay cũng vậy, nhìn thấy tờ báo Giác Ngộ số mới ra để trên bàn, hai mắt nó lại sáng trưng, nâng niu lật từng tờ như sợ bàn tay thô thiển của nó làm nhàu trang giấy. Đọc đến đoạn tòa soạn thông báo sẽ dành số đặc biệt nhân mùa Vu lan sắp đến. Chỉ một đoạn ngắn thông báo vậy thôi mà làm nó suy nghĩ cả buổi chiều: “mình viết bài được không nhỉ?” câu hỏi cứ hiện hữu mãi trong đầu. Nó muốn viết về mẹ-người phụ nữ đẹp nhất trên đời của nó. Nó yêu “báo” thật, nhưng chỉ là một độc giả vô danh chứ chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ có ngày tập tành viết bài gửi đến Ban biên tập vì nó thừa hiểu khả năng văn chương của mình, viết dở ẹc, câu từ lại lủng củng thì ai mà duyệt bài cho đăng. Nhưng kệ, lỡ như mặt trời có ngày mọc đằng Tây thì sao.

Nó không như bao người con hạnh phúc khác được lớn lên trong vòng tay thân yêu của cha và mẹ. Cha bỏ đi khi nó mới sinh ra đúng ba ngày, mẹ nó tay dắt tay bồng bốn đứa con dại về nhà ngoại nương nhờ. Ngày đói ngày no, nhưng mấy mẹ con vẫn vui vẻ sống qua ngày.

Tuổi 20, độ thanh xuân tràn trề sinh khí tươi đẹp với bao cánh cửa đang chào đón. Ấy vậy mà nó chọn mở một cánh cửa mẹ nó không thể ngờ. Vào một buổi chiều nó xin mẹ cho đi xuất gia. Đôi mắt mẹ nhìn nó không chớp, rồi nhìn ra xa không nói gì. Có lẽ mẹ đang nghĩ sao con không chọn đi cùng một hướng như những người con gái khác…

Ít lâu sau nó đi thật, mẹ nó dẹp bỏ tình yêu vị kỷ để thành toàn cho nó hoàn thành lý tưởng.

Benbonhangian.jpg
Tác giả Thanh Nghiêm: “Thương mẹ, con xin dùng đạo hạnh của một người tu
để cảm hóa cha mẹ, để hướng mẹ quy kính Tam bảo” – Ảnh: TGCC

Ngày được xuống tóc xuất gia là ngày nó chính thức xa rời vòng tay của mẹ. Kể từ đây, mỗi khi trái gió trở trời nó không thể cận kề chăm sóc bưng cho mẹ ly nước, viên thuốc, nấu cho mẹ bát cháo, hay đơn giản chỉ một câu quan tâm “mẹ có mệt lắm không?”. Cuộc sống chốn thiền môn không cho phép nó về thăm mẹ thường xuyên, có chăng chỉ đôi ba lần điện thoại về thăm hỏi khuyên mẹ đến chùa tụng kinh, lễ Phật, công quả… cứ như vậy cho đến bây giờ, có lẽ mắt mẹ đã không còn nhìn rõ, chân mẹ đã yếu hơn xưa.

Có lần, khi đôi chân hằn những “vết xước” bởi gai góc cuộc đời trao tặng, sức nhẫn chịu có lẽ chực tràn vỡ, nó hỏi mẹ:

– Mẹ à, nếu con không tu nữa được không?

Chững lại một vài giây lặng im, mẹ nó bảo:

– Nếu cảm thấy “không đủ sức” thì cứ về với mẹ, không sao cả…

Ấy vậy mà, bây giờ và ở đây, nó rất hạnh phúc lắng lòng nghe tiếng đại hồng chung ngân vọng. Phải chăng chân đã cứng và đá đã mềm!

Dòng thời gian như ngưng đọng lại để nhường chỗ cho các cung bậc cảm xúc thiêng liêng của nó khi hồi tưởng về mẹ.

Rồi nó mặc áo tràng lên chánh điện, phủ phục trước Đức Từ phụ, ngắm nhìn tôn dung của Ngài thật lâu. Nó lạy xuống hết sức thành kính.

 Mẹ ơi, 1 lạy này cho con xin được tỏ lòng biết ơn sâu sắc về mẹ – người đã cho con hình hài máu thịt, cho con trái tim biết rung động trước vạn vật và biết yêu thương.

Một lạy nữa con xin tỏ lòng hiếu kính đáp đền công ơn giáo dưỡng sâu dày của mẹ, không ngại khó khăn nắng mưa khuya sớm, vất vả đủ bề nuôi nấng chị em chúng con lớn khôn.  Xin tạ lỗi cùng mẹ vì ngày con đi xuất gia mẹ đã khóc thật nhiều, đã thương xót thật nhiều.

 Thêm một lạy con xin cảm tạ ân đức của mẹ đã hy sinh quyền làm mẹ để cúng dường cho Đạo pháp đứa con gái mình yêu thương nhất. Những bước đường con đi sẽ chẳng đưa con đến với thành công hào nhoáng hay ánh vinh quang hư ảo nhưng con tin con sẽ tìm thấy được niềm vui trên mỗi chặng đường. Thương mẹ, con xin dùng đạo hạnh của một người tu để cảm hóa cha mẹ, để hướng mẹ quy kính Tam bảo, hướng vào con đường tu niệm và giải thoát.

Mỗi năm chỉ có một mùa xuân và một mùa Vu lan báo hiếu, nhưng con nguyện sẽ tu tập thật tốt để ngày nào cũng là ngày Vu lan, để trên khuôn mặt của mẹ luôn rạng ngời hạnh phúc và tự hào về đứa con gái với chí nguyện xuất trần này. Con xin nguyện đem thân này phụng sự Tam bảo như trần sát, một lòng kỉnh thuận sư trưởng trọn đời. Nguyện tu hành cho tới ngày viên mãn. Công ơn của mẹ con nguyện mãi mãi khắc ghi vào tận sâu trong trái tim mình – nơi tình yêu ngự trị!

Dưới hiên chùa, tiểu ni với chỏm tóc bay bay trên đầu ngân nga câu hát:

“…Tôi không quên ngày đầu tiên xuống tóc

Tôi không quên ngày đầu tiên mẹ khóc

Nguyện khắc ghi mãi mãi bên lòng

Thề quyết tu trả bốn ơn đời

Cứu tam đồ thoát khỏi cảnh mù khơi…”

Con gái mẹ đã thực sự trưởng thành rồi mẹ ơi!

Thích nữ Thanh Nghiêm
(Chùa Phước Hòa, Q.3, TP.HCM)