Làm thế nào để có cuộc sống an lành?

0
1898
PGO -

Ngày nay đi đâu chúng ta cũng nghe người ta nói về hạnh phúc hay những lời thở than tiếc nuối về quá khứ dù nghèo khổ hơn nhưng lại đong đầy tình nghĩa. Hạnh phúc dường như ngày càng khó kiếm tìm và tỉ lệ nghịch với sự đủ đầy về vật chất. Đôi khi chính cái khát khao có được hạnh phúc đó đã vô tình đẩy chúng ta vào một cái bẫy giăng sẵn.

Nghệ sĩ kiêm nhà làm phim hoạt hình người London Steve Cutts đã thực hiện bộ phim ngắn mang tên “Hạnh phúc”. Chỉ vài ngày đăng tải trên Youtube, phim đã thu hút hơn 1 triệu lượt xem, được chia sẻ và đem ra bàn luận bởi ý nghĩa sâu sắc của nó.

Steve Cutts kể câu chuyện về cuộc đua của những con chuột. Chúng cùng theo đuổi đích đến cuối cùng là “Hạnh phúc”.

                 Những con chuột lao vào cuộc đua kiếm tìm hạnh phúc

Người xem nhận ra những con chuột quen thuộc đến mức nào khi thấy chúng đeo cravat và bu đông đúc trước tàu điện ngầm, chúng loanh quanh trong các con phố lắt léo dường như vô tận, chúng vội vã và liên tục chuyển động… Lũ chuột chìm trong thế giới nói về “hạnh phúc”: những đèn neon quảng cáo, các chương trình, gameshow, rạp chiếu bóng, cửa hàng, toà nhà… mà con đường đi đến đó, nơi tàu điện ngầm chỉ để dòng chữ “nowhere” (không có nơi nào). 

 

Chúng tưởng hạnh phúc là những món hàng giảm giá trong ngày Black Friday nhưng kết quả chỉ có giằng xé, cắn nhau đến toạc đầu chảy máu. Chúng tưởng có chiếc xe mới là đời “lên hương” nhưng cuối cùng vẫn phải chịu cảnh “dậm chân tại chỗ” vì dòng kẹt xe dài vô tận. Chúng nghĩ tới tiền bạc vật chất nhưng lại không ngờ được kết quả dành cho mình.

“Hạnh phúc” chẳng đưa ra thông điệp gì cả, nó đơn giản là phô bày bản chất thực sự của mình ở thế giới hiện đại này. Chúng ta định nghĩa hạnh phúc cho bản thân mình thế nào? Là vật chất, là thành tựu sự nghiệp, là mua những món hàng mà các nhà quảng cáo hứa tặng kèm “hạnh phúc”

Đến cuối cùng, chúng ta vẫn cứ mãi là những nô lệ của cuộc đua tiền bạc và quyền lực, rồi lầm tưởng đấy chính là hạnh phúc. Chúng ta sẽ chìm đắm trong đó chứ? Chúng ta sẽ chấp nhận nó là hạnh phúc thật sự của mình mà lờ đi cảm giác trống rỗng và vô nghĩa cứ ẩn hiện trong thâm tâm mình, để thỉnh thoảng bật thốt lên câu hỏi: “Mình có thật sự hạnh phúc không?”.

Câu hỏi này, chắc mỗi người phải tự trả lời cho riêng mình.

Ngày nay, kinh tế, khoa học phát triển, giúp ích cho cuộc sống con người rất nhiều, nhưng chính điều ấy cũng đẩy con người vào chỗ yếu đuối, thụ động vì đã được thụ hưởng quá nhiều từ sự phát triển ấy. Sự thụ hưởng ngày càng tăng sẽ khiến cho con người càng lạc lõng trong vòng vây của những điều kiện quá đầy đủ.

Chúng ta không thể vừa muốn đạt được nhiều thứ trong nhu cầu lớn lao của bản thân và vừa muốn có sự an lạc trong tinh thần. Ngay ý niệm đó thôi đã cho khiến bạn mãi “mắc kẹt” trong chiếc “bẫy” của cuộc đời mình.

Hạnh phúc hay sự an lạc đích thực là nỗi khát vọng lớn lao, niềm mơ ước không bến bờ trong mỗi chúng ta. Dẫu cho đêm ngày trăn trở hằng mong có được nhưng mấy ai trong chúng ta có trọn… Hạnh phúc nếu có là do ta nỗ lực nuôi dưỡng gìn giữ trân trọng, chứ không phải do một ai đó dọn sẵn trên bàn để ta tùy nghi chộp lấy hay mải miết kiếm tìm.

Đức Phật đã khuyên chúng sinh rằng để được thật sự hạnh phúc, cần dừng việc theo đuổi niềm hạnh phúc bền lâu. Nghe khá nghịch lý, nhưng khi ta chấp nhận cuộc sống là phải có lúc thăng lúc trầm, lúc hưng lúc thịnh, chấp nhận cả những đau khổ và niềm vui. Đừng cố né tránh những trải nghiệm buồn hay tiêu cực mà đâm đầu đi tìm thứ gọi là “hạnh phúc” một cách vô định, khác chi người mù chạy trong đêm tối mịt mùng.

Hãy trân trọng những phút giây hạnh phúc và bình thản đón nhận mọi chông gai, thử thách của cuộc đời. Khi ấy chúng ta sẽ nhận ra: Trưởng thành từ chính những vấp ngã, thăng trầm đan xen trong cuộc sống cũng chính là một loại “hạnh phúc”!

“Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá
Hãy quay về tìm nó ở trong ta
Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra
Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất

Người hạnh phúc nhất là người trầm tĩnh
Trái tim người thật sự vị nhân sinh
Mọi việc làm có chánh niệm phân minh
Sự an tĩnh tâm hồn luôn có mặt”.

Kim Tâm