Hãy lấy tấm kính làm thầy

0
1432
PGO -

Thầy trò nói chuyện với nhau.

Đệ tử thưa thầy: “thưa thầy, sống trong cuộc đời này, chuyện đúng đúng sai sai, bạn tranh tôi đấu, phiền não khổ đau không ngừng. Còn con lại rất khó tinh tấn tu học trong giáo lý của đức Phật. Vậy thưa sư phụ có phương pháp cụ thể nào để giải quyết việc đó? Mong sư phụ từ bi chỉ dạy cho con, để cho con được an nhiên tự tại, không bị lay động giữa chốn lao xao này.”
Sư phụ dạy: “có rất nhiều phương pháp tu học, trong kinh điển dạy sáu pháp ba la mật, còn hôm nay sư phụ dạy con tấm kính bên cạnh chúng ta, cho con học hỏi công dụng của nó mà có thể giải quyết được vấn đề con đưa ra.”

17884236_1301096099981341_6200381832115413534_n


Sư phụ bắt đầu dạy: “con xem, bất kì cái gì, chỉ cần đứng trước tấm kính thì nó đều phản chiếu rõ ràng đúng không? Thế khi cái đó không còn ở trước tấm kính nữa thì trong tấm kính có lưu lại chút gì hình ảnh không?”
Đệ tử đáp: dạ thưa không có
Sư phụ giải thích: “đây là loại trí tuệ ‘đến thì đón tiếp, đi thì tiễn đưa, sống nhiệt tình, không lưu luyến’. Con chỉ cần sống với tâm hồn như thế thì nhẽ nhàng thư thái tâm hồn lắm.”
Sư phụ dạy thêm: “nếu như các đại nhân vật, ngôi sao nổi tiếng, con nghĩ tấm kính sẽ vui mừng mà chiếu rõ hơn, hay là người ăn xin người lang thang cơ nhỡ thì tấm kính ghét hơn mà chiếu cho lấy lệ?
Đệ tử trả lời: dạ thưa không.
Sư phụ dạy: “với Thánh cũng không thêm; đối với Phàm cũng không giảm”
Sư phụ lại dạy tiếp: “khi anh A soi gương, thì tấm kính vừa soi anh A, lại vừa nghĩ anh B không?”
Đệ tử: dạ thưa không.
Sư phụ dạy: “nắm giữ tâm hiện tại, cột tâm vào một nơi”
Sư phụ chỉ rõ: “khi tấm kính chiếu soi vật thể, thì nó vốn không có màu sắc, nhưng mà vật thể màu xanh vàng đỏ trắng, thì nó phản chiếu xanh vàng đỏ trắng đúng không? Đây là ‘tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên’.
“Này con, tấm kính chiếu soi con người, soi vật, phản chiếu vạn vật nhưng bản chất của nó trước sau không thay đổi, đây chính là ‘bản chất bất động, còn công dụng thì thay đổi’ Vì thế chúng ta sống trong cuộc đời này, khi gặp phải muôn vàn sự vật hiện tượng, nên lấy tấm kính ấy làm thầy”
Đệ tử liền tỉnh ngộ và hoan hỷ cảm ơn sư phụ.

Vạn Lợi Quán Như dịch