Giọt nước mắt của Đức Phật làm chấn động cả thế giới

0
46
PGO -
Con người trên đời cần có sự từ bi, nhưng những người chấp mê bất ngộ thì đến Đức Phật cũng chẳng thể nào cứu vớt được.

Có một người không cẩn thận rơi vào trong biển lửa. Vừa khéo lúc này ông ta nhìn thấy Phật Chủ đi ngang qua, thế là ông ta bèn gắng sức kêu to: “Này! Hãy làm ơn mau đến cứu tôi với!”.

Phật Chủ nghe thấy tiếng kêu lớn liền quay người lại, bước đến trước mặt gã.

“Ông đang gọi tôi đấy ư?”, Phật Chủ hỏi.

“Đúng vậy”, người đó vừa trả lời vừa lộ ra dáng vẻ vô cùng thống khổ. Hơn nữa luôn miệng thúc giục Phật Chủ rằng: “Ông làm ơn mau lên chút đi, muộn chút nữa tôi sẽ chết mất!”.

Phật Chủ khẽ lắc đầu nói: “Xin lỗi, tôi không thể cứu ông được”.

Người đó nghe nói vô cùng kinh hãi và tức giận: “Tại sao không thể cứu tôi? Ông không phải là Phật Chủ đó sao, tại sao vẫn còn có thể thấy chết không cứu chứ? Không phải ông từng nói rằng muốn cứu độ chúng sinh hay sao? Thế thì ông hãy bắt đầu từ tôi vậy!”.

Ảnh minh họa.

Vị Phật Chủ vẫn lắc đầu: “Không được, ta vẫn không thể cứu ông”.

Người đó nhìn thấy Phật Chủ vẫn không chịu đưa bàn tay ra, bèn giận dữ nói: “Hóa ra ông cũng bất quá chỉ là tên đạo đức giả dối gạt người ta. Nếu ông không cứu tôi, kiếp sau tôi nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật giả dối của ông! Để cho mọi người đều thấy rõ rốt cuộc ông là người thế nào!”.

Vị Phật Chủ không chút động tâm, trái lại điềm tĩnh trả lời rằng: “Trước khi ông rời khỏi thế gian, hãy để ta cho ông xem thử nguyên nhân rốt cuộc vì sao ta không thể cứu ông vậy”.

Trong kiếp sống thứ nhất, ông ta đang ăn trộm dưa hấu từ trên mảnh đất của người ta. Phật Chủ đến bên cạnh nói với y rằng: “Ông không nên làm những chuyện như vậy, nếu không một ngày nào đó ông cũng sẽ bị đối xử như vậy. Hơn nữa sẽ càng trở nên tồi tệ hơn”.

Người đó nghe thấy, hỏi rằng: “Ông là ai? Sao ông biết tôi sẽ có báo ứng?”.

Phật Chủ nói: “Ta là Phật Chủ. Ông nên nghe những lời ta nói. Nếu không ông sẽ hối hận đấy”. Người đó cười nói: “Tôi mới không tin những lời ông nói đấy!”. Nói xong, người đó ôm mấy trái dưa bỏ đi mất hút.

Phật Chủ nhìn theo bóng của ông ta, thở dài.

Đời thứ hai, người này quả nhiên đã nhận phải báo ứng tương đồng. Nhưng ông ta không biết tỉnh ngộ mà xem đây là sự bất công đối với mình. Ông ta càng khiến bản thân tìm nghĩ mọi cách để có được những thứ mà ông ta vốn không có được. Một ngày kia, ông ta tranh giành lợi ích với người ta mà đánh nhau.

Lúc này, vị Phật Chủ lại đi ngang qua bên cạnh nói với ông ta rằng: “Ông không nên làm như vậy, sở dĩ ông mất đi lợi ích, đó đều là bởi đời trước ông đã làm chuyện có lỗi với người ta nên giờ mới gặp phải báo ứng này, đây cũng là có vay có trả vậy”.

Người này nghe xong, giận dữ quát: “Ông nói năng lung tung gì thế? Rõ ràng là gã ta lấy trộm đồ của tôi, ông không đi trách gã ta, ngược lại lại bảo tôi không được giống gã ta vậy?”. Nói xong liền giơ nắm đấm lên hung hãn đấm vào mặt đối phương.

Phật Chủ nhìn thấy dáng vẻ hung hãn của ông ta thở dài bỏ đi.

Kiếp sống thứ ba, người này làm đến một chức quan to. Một ngày kia, ông ta đang bớt xén ngân khố của quốc gia. Nhìn thấy Phật Chủ từ đằng xa đi đến, ông ta liền cười nói: “Lại là ông nữa, ông vẫn tốt chứ, có phải ông lại muốn khuyên tôi chớ nên làm như vậy? Nếu không sẽ có báo ứng?”.

Phật Chủ cũng cười nói: “Đúng thế, ông đã nghĩ kỹ rồi chứ?”.

Người đó phủi phủi quan phục trên người mình nói: “Tưởng gì chứ? Ông xem không phải giờ tôi đang sống rất tốt hay sao? Tôi đã làm đến chức quan lớn như vậy, hơn nữa lại cũng sắp được thăng chức rồi. Tôi sao lại có thể tin lời của ông chứ?”. Nói xong liền vênh váo tự đắc bỏ đi.

Phật Chủ nhìn thấy bộ dạng hám lợi đen lòng của ông ta, bèn thở dài rằng: “Ông thật sự không thể minh bạch sao? Sở dĩ ông có được là bởi ông đã đang mất đi”.

Kết quả, người này bởi việc ăn xén ngân khố quốc gia bại lộ mà bị cách chức điều tra. Cuối cùng bị tống giam vào ngục.

Giọt nước mắt của Đức Phật làm chấn động cả thế giới - Ảnh 2

Đời thứ tư, người này trở thành một tên ăn mày không có gì cả, ăn xin nơi đầu đường xó chợ. Nhìn thấy người khác ăn sung mặc sướng sống trong nhung lụa, ông ta căm hận cuộc đời này thật quá bất công đối với mình. Ông ta phát thệ muốn thay đổi cục diện này. Thế là ông ta âm thầm vạch ra tất cả kế hoạch. Cuối cùng có một ngày thời cơ đã chín muồi, ông ta liền dẫn theo bọn lưu manh cặn bã đứng lên lật đổ thế lực đương thời. Họ xem những người có tài sản có thế lực như là kẻ thù, nhất loạt giết hết.

Đời thứ năm, đời thứ sáu, đời thứ bảy… ông ta càng lúc càng trở nên bại hoại, càng ngày càng rời xa Đạo.

Cứ như vậy, ông ta sau khi đã nhìn thấy hết thảy việc làm trong những kiếp sống trước đây của mình, vừa kinh ngạc, vừa hổ thẹn lại vừa ân hận. Cuối cùng, ông ta đã minh bạch ra tất cả. Nhưng ông ta vẫn muốn giải vây cho bản thân, cầu khẩn Phật Chủ nói: “Xin Ngài hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa đi! Tôi nhất định sẽ nghe lời của Ngài! Tôi sẽ cho Ngài tất cả những gì của tôi!”.

Phật Chủ lắc đầu nói: “Tất cả đã kết thúc rồi. Tôi cũng rất muốn cứu ông, đáng tiếc ông đã không có cơ hội như vậy nữa. Mấy đời trước, tôi đều đã gắng sức khuyên ông nhưng ông lại không chịu nghe.

Ông tự mình rơi vào trong biển lửa, nhưng với người cứu vớt ông một chút tôn trọng ông cũng không có. Lúc gọi ta vẫn là thẳng thừng như thế, tôi không nhận lời cứu ông, ông định sẽ uy hiếp tôi, cuối cùng lại muốn dùng lợi ích để cám dỗ tôi, rằng sẽ cho tôi hết mọi thứ của ông?

Ngay chính lúc ông đang ở tột đỉnh của sự xa hoa, tôi cũng không muốn thứ gì của ông cả, còn bây giờ, lúc mà ông sắp mất đi sinh mệnh, thử hỏi tôi còn cần gì của ông đây?…”