Cuộc đối thoại hai miền âm- dương

0
687

am-duong

-Con đốt tiền biếu cho ba, ba có nhận được không?
– Nhận được.

– Con đốt quần áo biếu ba, ba có nhận được không?
– Nhận được.

– Con đốt ô tô biếu ba, ba có nhận được không?
– Ô tô hả, mi đốt cả hai lần tao đều nhận được cả. Nhưng mà bọn mi đã hại tao!

– Sao hả ba?

– Khi nhận được ô tô, khoái chí quá, tao đẩy ra đường chạy thử thì khởi động mãi mà máy không nổ! Hóa ra không có xăng. (Cả gia đình cười) Chềnh ềnh ra đường mãi, nên công an đến tuýt còi bắt nộp phạt vì “cản trở giao thông”. Loay hoay, lóng ngóng mãi mà không đánh xe vào rìa đường được, công an lại hỏi: “Xin cho kiểm tra bằng lái!” Tao làm gì có bằng lái, và lại phải nộp phạt lần thứ hai. (Cả gia đình lại cười) Chưa hết đâu, khi bọn mi gửi ô tô lần thứ hai, tao chán quá chả thèm đi nhận, thì tháng sau tao lại nhận được một “trát” bắt nộp tiền “phạt phí lưu kho lưu bãi”. (Cả gia đình lại cười như nắc nẻ)

Vong nói tiếp:
– Như vậy vẫn còn may đấy, nếu tao mà đi từ Sài Gòn bằng chiếc ô tô bọn mi biếu thì ba ngày nữa chưa chắc ra được Hà Nội, vậy thì hôm nay giao lưu làm sao được đây?

– Thế ba đi mây về gió à?

– Nhanh hơn cả đi mây về gió. Chỉ cần nghĩ về đâu là đến đó liền. Nhưng bọn mi có thực lòng biếu ô tô cho tao không?

– Chúng con thật lòng mà ba.

– Chiếc ô tô thứ hai khá cầu kỳ, bọn mi mua 700k đồng ở Hàng Mã đúng không?

– Vâng, sao ba biết tường tận như thế!

– … thì lúc đó tao đang đứng cạnh đó mà. Nếu bọn mi có lòng hiếu thảo, thì hãy mua cho tao một chiếc ô tô thật khoảng 700 triệu thôi mà.

– Nhưng ba có cần đi ô tô của trần gian đâu…

– … thì tao tặng cho các đồng đội của tao trong hội cựu chiến binh để họ chở nhau đi chơi, được không?

Mấy người con gãi đầu gãi tai tỏ ra lúng túng…

Ông lại cười ha hả và nói: “Ô tô thật sao không biếu, mà chỉ biếu ô tô giấy 700k đồng thôi, lại còn cứ khấn, ‘Ba phù hộ cho con thăng chức ba nhé’? Ô tô giấy mà thay cho lòng hiếu thảo được à?”

Lại nói tiếp:
– Bọn mi khi đi may đồ có đo không?

– Phải đo đến ba lần chứ ạ.

– Thế sao bọn mi mua quần áo mã mà chẳng đo gì cả, biết “người âm” gầy hay béo, cao hay thấp mà mua? Mặc không vừa thì vứt bãi rác à?

– Con nghĩ là sẽ có phép biến hóa mà ba.

– Đã có phép biến hóa thì cớ sao phải mua đồ giấy để đốt đi cho phí, sao không mua đồ thật, rồi đặt lên cúng, tao vẫn chứng nhận được mà… sau đó đem quần áo ấy tặng cho đồng đội của tao, nói là “ba cháu gửi biếu các bác” thì có hơn không?

– Vâng, chúng con xin làm theo lời ba.

– Lại còn cái vụ tiền mã nữa.

Có 4 lý do không nên mua đồ mã:

1. Các nguyên liệu làm tiền mã, đồ mã đều từ các thứ vật liệu dễ cháy, bẩn thỉu, tanh hôi.

2. Khi gia công, đàn bà con gái, chó mèo nhảy qua nhảy lại còn gì là thanh tịnh.

3. Bọn mi đi lấy tiền ngân hàng, có đếm không? Đếm tới ba lần ấy chứ. Nhưng khi đi mua tiền mã, có đứa nào đếm không? Chẳng bao giờ chứ gì. (Cả gia đình sững sờ) Nhưng nếu có đếm thì chẳng bao giờ đủ đâu.
Như vậy, trong tư duy của bọn làm tiền mã, hàng mã đã chứa đầy tư tưởng đại khái và giả dối rồi, sự giả dối và bất tịnh này đã tàng trữ trong đồ cúng. Thế mà lại nheo nhẻo khấn “chúng con lòng thành dâng lên tịnh tài tịnh vật” hay sao? Thanh tịnh cái nỗi gì!

4. “Thống đốc ngân hàng” của thế giới âm đâu có cho phép lưu hành đồng tiền do các cõi giới khác in hộ? Đồng tiền phải có mệnh giá chứ, có thể chế nào mà lại chấp nhận cho hàng ngàn hàng vạn hãng in tiền không? Rồi ai cũng tự in thì tiền có giá trị gì không?… Vậy nên, nếu các con có cúng thì hãy cúng tiền thật, sau đó mang số tiền đó nhân danh ba mà giúp đỡ đồng đội của ba thì đó mới là cúng thật…

Trích “Cuộc đối thoại giữa hai miền Âm – Dương”

nguồn Facebook.