Cuộc đời là hành trình trả nợ, đã nhận của ai, nhất định phải tìm cách trả cho bằng hết

0
31
PGO -

Ở trên đời, chẳng ai mãi quen với việc cứ cho đi mà chẳng bao giờ được nhận lại.

Cuộc đời là một quá trình “trả nợ”

Cuộc đời là một quá trình trả nợ, người khác cho mình không thể thản nhiên nhận, người khác không có nghĩa vụ như vậy. Nên xem đó là ân huệ, phải trả lại kịp thời và tương xứng.

Vì thế, chúng ta nên có lòng biết ơn và mong muốn báo đáp xuyên suốt hành trình cuộc đời, nên “lấy ơn một giọt, báo ơn một dòng” làm phương thức hồi đáp, hòa nhập nhập từng chút, từng chút một vào cuộc đời.

1. Cuộc đời của mỗi người sẽ tiến về phía trước trong sự cho đi

Cha mẹ cho ta cuộc sống, nuôi dưỡng ta nên người; bạn đời cho ta sự ấm áp của gia đình, cùng ta vượt qua sóng gió cuộc sống; con cái cho ta hương vị của cuộc sống, mang đến nhiều niềm vui; bạn bè giúp cuộc sống của ta thêm phong phú, sưởi ấm cho ta cuộc đời…

Cuộc đời ngang dọc bao la, mỗi lần gặp nhau đều là ân huệ của thượng đế, bởi vì có duyên mới có thể quen biết nhau.

Có người cùng ta đi một đoạn đường, có người giúp đỡ ta; có người cho ta thêm trải nghiệm; có người trở thành ngọn đuốc soi đường cho ta; có người như ánh dương chiếu rọi cuộc đời ta…

Mỗi một người đều là ân nhân, giúp ta thành công hơn mỗi ngày, cho nên chúng ta phải biết ơn họ và báo đáp ân tình đó.

Cuộc đời sẽ tiến về phía trước khi chúng ta biết cho đi.

Cuộc đời sẽ tiến về phía trước khi chúng ta biết cho đi. Khi cho đi, chúng ta sẽ cảm nhận được sự ung dung, vui vẻ trong từng sải bước đầy nội lực, đầy ấm áp.

Cho nên hãy lấy “chịu ơn một giọt, báo ơn ơn một dòng” làm tôn chỉ của cuộc sống, coi cuộc sống là một hành trình trả ơn.

Chỉ có kịp thời báo ơn, mới có thể tích lũy được phúc phận, góp nhặt công đức cho chính mình, để mỗi nơi ta đến hoa Bồ đề đều nở rộ, tỏa ngát hương thơm.

Người thân đã vì chúng ta mà bỏ công sức một cách vô tư không chút toan tính, nên ta phải chăm sóc cho họ bằng cả tấm lòng, chăm sóc thật tốt cho họ chính là cách để giữ gìn hạnh phúc của chính chúng ta.
Bạn bè mang lại cho ta sự ấm áp, chúng ta không chỉ khắc ghi trong sâu thẳm tâm trí mà còn phải dùng hành động để hồi đáp ân tình của họ, tuyệt đối không nên dừng lại ở câu nói cảm ơn. Hành động càng thực tế càng chứng tỏ thành ý của chúng ta.

Lòng biết ơn chính là sự tiếp nối của tình bạn, giúp đỡ là sự củng cố, giúp cho tình bạn thêm bền chặt hơn.

“Gửi than trong tuyết” – sự giúp đỡ trong lúc khó khăn có thể tăng thêm tình bạn nhiều hơn là thêu hoa trên gấm, sự giúp đỡ trong hoàn cảnh tuyệt vọng càng gây xúc động lòng người.

2. Cuộc đời là một quá trình “trả nợ”

Cuộc đời là một quá trình “trả nợ”, nhận được sự ấm áp phải báo đáp bằng sự chân thành; nhận được sự giúp đỡ phải ra tay cứu giúp; có được sự ửng hộ phải tiếp tục duy trì; nhận được sự chỉ bảo phải luôn khắc ghi trong lòng; có được sự đồng hành cần sát cánh cùng nhau…

Nhận được bao nhiêu trả lại bấy nhiêu, thậm chí là nhiều hơn, không trốn tránh, không thiếu nợ, vậy mới có thể đảm bảo rằng những thứ có được không mất đi, những gì có được vẫn ở bên cạnh mình, bởi lẽ trên đời, chẳng ai mãi quen với việc cứ cho đi mà chẳng bao giờ được nhận lại.

Nếu chỉ cho đi mà không bao giờ được nhận lại, một trái tim dù có nhiệt tình đến mức nào cũng sẽ trở nên nguội lạnh.

Khi cái lạnh bên trong đóng băng trái tim, tiếng gọi dồn dập cũng không thể gọi lại quá khứ, sự chân tình cũng không vượt qua được những gì đã trải qua và thực tế không thể thay đổi được quá khứ.

Cho dù bạn than thở thế nào, làm thế nào để giữ chặt nó trong cánh cửa của ký ức, đây cũng vẫn sẽ là món nợ bạn phải trả cho sai lầm ban đầu.

Tiền bạc, của cải, danh lợi, địa vị… mất đi có thể thông qua sự nỗ lực để lấy lại, nhưng trái tim tan vỡ chỉ còn sự thờ ơ, làm sao có thể gắn lành?

Trong “Hồng lâu mộng” có một đoạn, “Kẻ làm quan thì gia nghiệp điêu tàn. Người giàu sang thì bạc vàng tiêu tán. Người có ân thì trong chỗ chết còn có đường sống. Kẻ bạc tình thì báo ứng phân minh. Kẻ nợ mạng thì phải trả mạng. Người nợ nước mắt thì nước mắt cạn khô…”

Thông điệp của đoạn này muốn truyền tải cho chúng ta biết rằng, mỗi người đến với thế gian này là để “trả nợ”, gieo thiện lương sẽ thu về sự ấm áp, gieo điều ác thì tự chuốc họa vào thân.

Thượng đế rất công bằng, cho mỗi người đều không nhiều, người vẻ vang thường phải vượt con nước dữ, người thành công luôn phải leo vách đá cheo leo, nào có con đường nào bằng phẳng cho tất cả mọi người?
Trong bữa tiệc của cuộc đời, tham ăn sẽ bị nghẹn, ăn nhiều sẽ tức bụng, chê bai trong lòng luôn không yên, chẳng ai có thể “hời” được thứ gì của ai.

Luôn đặt đạo đức lên đầu, dĩ hòa vi quý, lấy lòng biết ơn báo đáp làm trách nhiệm, làm được điều này thì cả một đời bình an.

Làm người chỉ mong có nhân nghĩa đạo đức, làm việc chỉ cầu không hối hận trong tâm, không nhất định phải thật giàu có, nhưng phải có sự tĩnh lặng và bình thản trong lòng.

Nhân vô thập toàn

Người có hiểu biết suy nghĩ ngàn lần ắt cũng có một lần sai, ai cũng có lúc mắc sai lầm, khi cần nên biết nhận lỗi, cho dù mất cả thể diện, danh dự bị tổn hại cũng không có gì là quá nặng nề.

Sai sót chuyện nhỏ có thể xin lỗi, nhưng không phải tất cả lỗi lầm đều có thể xin lỗi là xong, cho nên lúc nào cũng phải cẩn trọng, tránh phạm phải sai lầm.

Trả nợ sẽ phải có giá, nhưng dù thế nào cũng nhất định phải trả, bởi vì ta đang bù đắp cho khoảng trống trong cuộc đời, đổ đầy những kẽ hở trong sinh mệnh, để cho hào quang của tâm hồn thêm lấp lánh thanh khiết. Mọi thứ trên đời rồi sẽ mất đi, chỉ có hào quang của tâm hồn là vĩnh cửu.

Cuộc đời là một quá trình trả nợ, người khác cho ta thứ gì không thể thản nhiên nhận lấy, họ không có nghĩa vụ như vậy. Hãy xem đó là ân huệ, phải đáp trả kịp thời và tương xứng.

Nếu không trả, đến lúc “nợ” chất thành núi, không có cách nào hoàn trả, thì những thứ từng có cũng bỗng hóa thành hư không, những gì đã đạt được cũng tan thành mây khói.

Do đó, lòng biết ơn là thứ cần phải duy trì trên suốt hành trình cuộc đời, hãy lấy “chịu ơn một giọt, báo ơn ơn một dòng” làm cách để báo đáp ơn nghĩa cho người khác, cho cuộc sống này.

Để lòng biết ơn phát huy đến tận cùng, để việc trả nợ được duy trì đến cùng, thà rằng trả nhiều hơn một chút chứ không cho phép mình mắc nợ, chúng ta sẽ có một cuộc đời khác biệt.

Theo tri thức trẻ