Chùm thơ của tác giả Phan Văn Quân (P 4 )

0
823
PGO -

Mộng

Mộng mị ngày tháng trôi dài

Bỗng nghe thoáng chốc tiếng ai gọi mình

Khẽ vào hồ nước lặng thinh

Chiếc lá rơi rụng gọi mình ngàn năm

                  Bốn mùa

Mùa xuân nhặt lá ươm cây

Mùa hạ chân bước tháng ngày rong chơi

Mùa thu nhìn ngắm đất trời

Mùa đông ngủ ấm buông lời câu ca

Quên

Quên kinh, quên nghĩa, quên mình

Quên cả ngày tháng tử sinh muôn trùng

Quên cả sắc sắc, không không

Quên luôn gánh nặng cõng bồng tháng năm

Nhớ

Nhớ mẹ giặt áo buổi chiều

Nhớ ba dắt bước bên liều cỏ tranh

Nhớ sông dòng nước trong lành

Nhớ quê năm tháng dỗ dành ru con

Thiệt, hơn

Thiệt, hơn ai tính làm chi

Thiệt thòi một chút có gì nghĩ đâu

Người đứng trước, ta đứng sau

Giữ cho trời đất một màu trong xanh

Hồn nhiên

Hồn nhiên bản tính con người

Chỉ vì lý trí rạch ròi đúng sai

Hồn nhiên tánh Phật bản lai

Dù trong tăm tối chẳng phai kiếp người

Chia tay

Dù cho sông núi đổi thay

Nhưng tình bằng hữu tháng ngày chẳng phai

Người đi viễn xứ đường dài

Còn tôi đứng ngắm trông ai đợi chờ

Gặp nhau

Gặp nhau xa cách nghìn trùng

Núi sông đẫm lệ ngắm trông đợi chờ

     Ngày xưa cầm bút làm thơ

Bây giờ nhìn lại mộng mơ ân tình

Rừng thơ

Rừng thơ đã mở bao giờ

Hương thơm ngào ngạt nên thơ hữu tình

Bước qua tăm tối vô minh

Cánh cửa huyền diệu tâm linh đón chào

Khổ, vui

Không có khổ, sao biết vui

Hạnh phúc muốn tới, ngậm ngùi trải qua

Không có rác, sao có hoa

Từ đống tro nát làm quà ươm cây

Mẹ

 Mẹ là khúc hát bài thơ

Mẹ ru con ngủ mộng mơ tháng ngày

Trong cơn giấc ngủ nồng say

 Vầng trăng ấm áp tháng ngày chiếu soi.

Ba

Hai vai gánh nặng đong đầy

Chẳng ngại khó nhọc tháng ngày nuôi con

Mặt trời chiếu bóng hoàng hôn

Ba vẫn còn đó để con vui cười

Chùa

Mái chùa nho nhỏ xinh xinh

   Chiếc cầu bắc nối ân tình thế gian

Chuông chùa ngân vọng âm vang

Nhẹ vơi phiền não thênh thang cõi lòng

Thời gian

Thời gian đâu có đợi ai

Hôm nay hoa nở ngày mai hoa tàn

Đừng vội quá! Hỡi thời gian

Cho tôi còn thấy trăng vàng đầu hôm

Nón bài thơ

Tặng em chiếc nón bài thơ

Đó là xứ Huế mộng mơ trong lành

Sông Hương dòng nước trong xanh

Câu hò mái nhịp ru anh nên người

Phan Văn Quân

Thôn Cư Lạc-Xã Quảng Lợi-Huyện Quảng Điền-Tỉnh Thừa Thiên Huế