Chùm thơ của tác giả Phan Văn Quân (P 2 )

0
259

Thơ

Nghìn năm thơ vẫn sáng ngời

Gắn tình nhân loại bao lời thân thương

Hồn thơ tỏa khắp bốn phương

Gieo vào trời đất mùi hương ngát trần

Hoa

       Hoa kia chẳng biết tên chi

Chỉ biết hoa đẹp diệu kỳ lắm thay

Nỗi buồn cơn gió thoáng bay

Niềm vui trở lại tháng ngày cùng hoa

An nhiên

       Nước ơi! Nước cứ chảy đi

Đâu cần phải hỏi mình đi hay dừng

Trăng ơi! Sao cứ thẹn thùng

Cho đời ánh sáng vui cùng cỏ cây

Mưa

Mưa rơi, rơi mãi, rơi hoài

Hạt mưa rơi xuống thấm vào cỏ cây

Qua sông, qua suối bao ngày

Rồi mưa trở lại tỏ bày cùng ai

Nắng

Khẽ vào khóe mắt dịu dàng

Tia nắng ấm áp ai mang làm quà

Nhìn qua khung cửa mái nhà

Ánh sáng kỳ diệu như là thần tiên

                    Có, không

Có, không cũng chỉ cuộc chơi

Được, mất, thành, bại cuộc đời còn chi

Sinh ra đâu có mang gì

Chết đi trả lại những gì đã mang

Sống, chết

Cám ơn cái chết gọi mời

Để cho sự sống muôn đời thênh thang

Sống, chết đâu thể nghĩ bàn

Cả hai có mặt trong ngàn cỏ cây

   Thị phi

Mặc cho thế sự thị phi

Đó là quy luật đến, đi đất trời

Bỏ qua phải, trái cuộc đời

Bên nhau ta sống mỉm cười yêu thương

 Phan Văn Quân

Thôn Cư Lạc-Xã Quảng Lợi-Huyện Quảng Điền-Tỉnh Thừa Thiên Huế