Cây Của Mẹ – Tác phẩm dự thi “Hoa Hiếu Hạnh”

0
8
PGO -

 

Mẹ trồng mầm Cây nhỏ

Mong Cây lớn thật nhanh

Mẹ chăm chút từng cành

Nuôi Cây ngày qua tháng.

Thế rồi mầm Cây lớn

Che rợp cả khoảng trời

Mẹ hỏi: “Này Cây ơi

Che mẹ ngày nắng nhé?”

Chiếc Cây đứng lặng lẽ

Khe khẽ lắc nhẹ đầu:

“Mẹ ơi chú chim sâu

Cần con che mưa gió”

Thế rồi Cây đứng đó

Chắn gió bão mưa sa

Cây quên mất Mẹ già

Đang vì Cây sầu não.

Và rồi trời thôi bão

Nắng đã lại lên rồi

Lũ chim nhỏ tìm mồi

Rồi bay đi nơi khác.

Cây con vì mất mát

Đã khóc lâu thật lâu

Những vết xước úa màu

Trên lá Cây, thân gỗ

Cây ơi, chim có tổ

Chúng có Mẹ, có Cha

Chúng tìm Cây làm nhà

Vì sợ cha Mẹ ướt

Cây ơi, cây biết được

Cây lớn bởi ai không

Ai chăm sóc, ai trồng

Cho cây xanh tươi lá

Giữa đời đầy chấp ngã

Ai cũng sẽ ra đi

Nhưng chỉ có Mẹ là

Yêu cây không ngừng nghỉ

Cây ơi, cây đừng chỉ

Trao tim cho riêng ai

Để lỡ chốc một mai

Cây quên mình có Mẹ! 

   Cây ơi, đừng quên mất

   Những ngày tháng Mẹ chăm

   Qua từng tháng từng năm

   Vất vả để cây lớn 

   Cây ơi, Cây được sống

   Do mẹ trồng lên Cây

   Uốn nắn Cây từng ngày

   Kiếp này đừng quên mẹ! 

Vũ Yến Phượng Vy