Câu Chuyện Phật Pháp: Bồ Tát Đi Giày Trái

0
69
PGO -

Xưa thật là xưa, có một gã đồ tể thô lỗ. Nhà gã chỉ có một bà mẹ già mà thôi. Khốn nỗi, gã đồ tể không hề quan tâm mẹ mình, thậm chí còn nhắm mắt làm ngơ nữa.

(Ảnh minh họa)

Đạo tràng của Quán Thế Âm Bồ Tát nằm trên Núi Phật Tổ. Nhiều người truyền tai nhau rằng, Quán Thế Âm Bồ Tát thường hiện thân thuyết pháp ở đây.

Một lần nọ, gã đồ tể và bạn bè quyết định đi xem Bồ Tát.

Kẻ ở xa đến mong mỏi chuyến đi xứng công bỏ sức, hiềm nỗi, ai ai cũng bảo đã thấy Bồ Tát rồi, duy chỉ gã đồ tể chẳng nhìn thấy gì.

Bởi thường ngày hắn cũng vô cùng tôn kính Quán Thế Âm Bồ Tát, vậy nên bây giờ hắn thất vọng ghê gớm, tức giận vô cùng. Gã đồ tể nổi cơn tam bành hỏi người xuất gia trong chùa: “Này! Lão hòa thượng! Cớ làm sao ta chẳng nhìn thấy Bồ Tát!”

Vị hòa thượng cười từ bi mà rằng: “Ngươi không biết à? Hồi nãy Bồ Tát hiện thân rồi đó. Người rất muốn nói chuyện với ngươi, cơ mà chốn này đông người quá, bởi vậy Người bảo ta nói với ngươi là: Bồ Tát đã đến chờ ở nhà ngươi rồi đó. Giờ ngươi về nhà tất gặp được Bồ Tát đó!”

Gã đồ tể nghe xong ngạc nhiên khôn xiết, từ chỗ tức tối chuyển thành vui mừng, liền nói liên hồi: “Thật không? Giờ ta về nhà là có thể gặp được Bồ Tát ư? Cơ mà, ta chưa từng gặp Bồ Tát, không rõ hình hài của Người như thế nào nhỉ? Làm cách nào để ta nhận ra Bồ Tát nhỉ?”

Lão hòa thượng nghiêm nghị đáp lời: “Ta cũng không có cách nào hình dung được tướng mạo của Bồ Tát. Ta chỉ có thể nói ngươi biết là Người có mặc y phục và trang điểm. Ngươi về đến nhà, nhìn thấy người nào mặc quần áo trái, đi giày trái, thì đó chính là Bồ Tát!”

Thế là gã đồ tể tất tả cùng lũ bạn xuyên đêm về nhà.

“Nhi hành thiên lý mẫu đảm ưu” (Con cái đi xa, lòng mẹ lo âu – ND), câu nói này là một chân lý vĩnh viễn không đổi thay. Người mẹ già của gã đồ tể vì lo lắng cho chuyến xuất hành của con trai mà ngày đêm trằn trọc, lúc con về đến nhà đã là nửa đêm canh ba rồi. Gã đồ tể hăm hở gõ cửa. Người mẹ già nghe thấy tiếng con trai khuya khoắt mới về đến nhà, lại còn gõ cửa liên hồi như, lo lắng không biết có xảy ra chuyện gì không. Vậy nên bà hớt hơ hớt hải khoác y phục, vội vội vàng vàng đeo giày vào chân, khổ nỗi đều mặc trái, đi lộn cả. Bà cứ thế đi ra mở cửa…

Khi cánh cửa được mở ra, gã đồ tể thốt nhiên ngộ ra: “Thì ra Bồ Tát luôn ở trong nhà”.

Dân Nguyễn (Dịch từ FJGSW)